Người Nhật nói chung ko
thông minh lắm,nhưng họ biết cách phối hợp làm việc với nhau.Họ giỏi ko ở những
cá nhân "xuất thần". mà họ giỏi là giỏi tập thể, giỏi phối hợp, đoàn
kết với nhau cùng làm việc.Họ quan niệm rằng :"Thành công của họ là do nỗ
lực của cả tập thể chứ ko phải là sự " xuất thần" của 1 cá
nhân".
+Làm việc tập thể (chứ ko phải làm việc cá nhân)
Trẻ con từ bé ở Nhật bản đã được dạy cách phối hợp với nhau để làm việc( ko phải làm việc 1 mình mà là phải biết hoà đồng phối hợp với các bạn khác cùng làm việc tập thể),chúng được dạy là:" phải biết nỗ lực làm việc hết mình vì mục tiêu chung của cả tập thể chứ ko vì lợi ích riêng mình", "Lỗi của 1 người là lỗi của cả tập thể( tập thể đồng lòng như 1)"; " phải biết hy sinh, gạt bỏ quan điểm cá nhân để hết mình theo đuổi mục tiêu chung của tập thể"
Công ty là 1 gia đình lớn: do vậy mới có các công ty gia đình trị như Toyota, Honda, công ty là 1 đại gia đình, dường như ko có quan hệ bóc lột " ông chủ tư bản- công nhân" .Mỗi người công nhân hay giám đốc đều là 1 thành viên của đại gia đình đều cố gắng miệt mài làm việc.Họ ko phải làm việc vì bị thúc ép quản lý mà tự nguyện cống hiến sức lực để đóng góp thành công cho mục tiêu tập thể công ty như đóng góp công sức xây dựng "đại gia đình" vậy,Những công nhân, giám đốc ấy đến công ty làm việc như đến gia đình chung để làm việc==> họ trở thành những người làm công suốt đời, cống hiến hết mình(cả trái tim và bàn tay) cho công ty
.==> Khi bất cứ người công nhân nào bị ốm đau đều được đích thân giám đốc đến hỏi thăm==>mọi người bình đẳng hết mình làm tròn nhiệm vụ của mình đóng góp vào mục tiêu tập thể chung
+Nỗ lực suốt đời:
" Đẳng cấp của 1 người được đánh giá bằng sự nỗ lực bền bỉ cả đời chứ ko phải là sự xuất thần bất ngờ".Người Nhật coi trọng sự chăm chỉ nỗ lực từng tý 1 lâu dài chậm chậm nhưng cả đời hơn là sự thăng tiến nhảy vọt
Người Nhật nói chung họ coi trọng địa vị xã hội , người Nhật coi trọng nể phục 1 người nào đó vì người đó có đóng góp nhiều cho xã hội chứ ko đơn thuần đánh giá coi trọng qua quần áo, xe xịn hay nhiều tiền.
Ví dụ: 1 người kế toán cần mẫn làm việc cả đời đóng góp cho công ty sẽ có địa vị xã hội cao hơn là 1 anh nhà giàu ăn chơi có xe xịn áo đẹp nhưng chả làm ăn gì đóng góp cho xã hội:)
+Yêu công việc:

Người Nhật rất yêu công việc, họ coi công việc như cuộc sống của mình "họ sống để làm việc chứ ko phải làm việc để sống", họ chăm chỉ làm việc suốt đời.Họ hạnh phúc khi được làm việc, với họ thì thì thật là tệ hại khi ko được làm việc,ko được đóng góp công sức cho xã hội
Trẻ con Nhật Bản từ bé đã được giáo dục" đã ko làm thì thôi nhưng đã làm thì phải làm việc hết mình",yêu và say mê công việc, cố hết sức phấn đấu làm việc
Ngoài ra người Nhật còn "chơi ra chơi mà làm ra làm" khi chơi thì có thể rất vui vẻ thoải mái nhưng khi làm việc thì cực kì kỷ luật và nghiêm túc, họ hết mình tập trung vào công việc ko để xao nhãng phân tâm chơi bời.Khi một người Nhật làm việc thì mặt anh ta cực kì tập trung và nghiêm nghị,anh tập trung 100% vào việc đang làm
+Yêu nước Nhật::

Thật vậy người Nhật cực kì yêu nước, khi họ vào siêu thị mua hàng bao giờ họ cũng ưu tiên mua hàng trong nước trước( hàng ngoại nhập khẩu để sau)==> thúc đẩy tiêu thụ hàng hoá nội địa ==> ủng hộ các công ty trong nứoc trước sự cạnh tranh của công ty nước ngoài
Hơn nữa 1 công ty Nhật muốn lớn mạnh thì trứoc hết phải chinh phục thị trường trong nước trước mới nghĩ đến vươn ra nước ngoài.
Người tiêu dùng Nhật Bản trong nước ủng hộ==>mua hàng tạo doanh thu cho công ty==> công ty mới lớn mạnh được, (cũng như chủ trưởng " người Việt dùng hàng Việt của ta ")
Ví dụ là nếu ở Nhật bạn vào siêu thị mua 1 cái điện thoại SONY hay SHARP sẽ được người dân nể và quý mến hơn là việc bạn mua 1 cái Nokia hay SAM SUNG
Ví dụ: các game nếu do nhà sản xuất Nhật sẽ được phát hành bao giờ các nhà sản xuất Nhật Bản bao giờ cũng ưu ái phát hành bản tiếng Nhật cho thị trường trong nước, sau đó 1-2 tháng mới có bản tiếng Anh bán ra nước ngoài
Ví dụ: với thị trường máy chơi game, họ ko bao h mua XBOX của Microsoft (Mỹ) mà chỉ mua PS3 của Sony hoặc Wii của Nintendo mặc dù Xbox có giá rẻ hơn và chất lượng ngang nhau==> do vậy các mặt hàng điện tử của nước ngoài rất khó vào thị trường Nhật Bản
+Tiết kiệm:

Người Nhật nổi tiếng với đức tính tiết kiệm này, trẻ con từ bé đã được giáo dục ý thức tiết kiệm,họ tiết kiệm đến từng cái nhỏ nhất như nếu đi ra ngoài đi vệ sinh tầm 30s thì phải tắt điện ở phòng khách:).Nếu chỉ 1 người tiết kiệm trong khi cả xã hội lãng phí thì chả có ý nghĩa gì nhưng nếu cả xã hội ,cả dân tộc đều tiết kiệm thì có ý nghĩa lớn vô cùng:)
(Về cái khoản tiết kiệm thì người VN ta chắc yếu nhất
==>
tớ có người bạn đi du học tại Nhật==> chỉ ở khu kí túc xá cho sinh viên VN ở
phòng vệ sinh có dán 1 cái bảng to đùng có dòng chữ bằng TIẾNG VIỆT là "
CHÚ Ý TIẾT KIỆM NƯỚC"==> điều đáng buồn là chí có phòng của sv VN mới
có cái bảng này
)
+Ví dụ:khi có tiệc ăn hoặc Khi đi ăn ở 1 quán ăn họ chỉ gọi đủ thức ăn để ăn vừa hết, ko bao giờ để thừa thức ăn, 1 đĩa thức ăn bao giờ ăn xong cũng hết, ko còn thừa tý nào ( thậm chỉ ăn hết từng hạt cơm, vét hết từng miếng thịt vụn nhỏ), nếu thừa họ sẽ gói mang về chứ ko bao giờ để thừa đổ đi cả.
(nếu ở Việt Nam đi ăn cỗ 1 đĩa thịt có 10 miếng, thì người nào mà gắp nốt miếng cuối cùng bao giờ cũng bị lườm và cho là đồ ăn tham.Hoặc nếu ai đó mà vét đĩa ăn hết những miếng cuối cùng sẽ được người ta gọi là tham ăn tục uống và được tặng ngay 1 câu " Mày có phải thằng chết đói ko mà ăn tham thế?" hoặc " mày vét đĩa thế ngừoi ta bảo mình ăn tham thì sao?"===> liệu đây có phải là : " Đã nghèo đói còn lãng phí lại còn bầy đặt sỹ diện hão ko?")
+Tinh thần samurai: (cái này bị rất nhiều ngừoi chỉ trích vì tính cực đoan)
Bạn thường thấy trong phim hồi xưa về tướng quân người Nhật, một khi đã đánh trận, nếu thua trận là lập tức mổ bụng tự tử( để không làm ô nhục danh dự nước Nhật).đây là tinh thần Samurai( võ sĩ đạo)
Thực tế thì tinh thần này vẫn còn ở trong cuộc sống hiện đại của người Nhật, các giám đốc, nhà lãnh đạo các công ty phải chịu một áp lực chiến thắng cực kì lớn, nếu họ thua hay thất bại thì họ sẽ cảm thấy không còn có ích cho xã hội, cảm thấy mình vô dụng , ko được người khác nể trọng nên họ sẽ "đâm đầu vào tàu điện" tự tử==> Nguyên nhân tại sao tỷ lệ tự tử ở Nhật cao như thế( nhưng 1 điều lạ là người dân Nhật bản họ chứng kiến cảnh tự tử đó mà họ cảm thấy hết sức bình thường như " chuyện thường ở huyện" ==> tinh thần samurai đã đi sâu vào nhận thức của họ )
.===> Đây là nguyên nhân của lượng người tự tử do khủng hoảng kinh tế vừa rồi rất lớn vì nguyên do" họ cảm thấy mình vô dụng, ko có ích cho xã hội" ==> nên chết theo tinh thần Samurai cho đỡ làm gánh nặng cho xã hội.:(Bằng chứng là anh bạn tớ sống tại gần ga tàu điện những thời gian gần đây do nền kinh tế Nhật bản đi xuống do khủng hoảng rất nhiều công ty thua lỗ nên trung bình 1 tháng phải có 4-5 vụ người đâm đầu vào tàu điện tự tử.Người dân nhìn thấy thế họ ko lấy gì làm ngạc nhiên vì đó là tinh thần Samurai
+Người dân tiêu dùng mua sắm cực nhiều==> tạo nên nền kinh tế có sức mua cực lớn:)

Người Nhật tuy rất tiết kiệm nhưng lại rất " lãng phí" trong việc chi tiêu mua sắm,Người tiêu dùng mua sắm rất nhiều ==> tạo nên thị trường Nhật Bản là thị trường có sức mua cực lớn==> thúc đẩy phát triền nền kinh tế.
Như các bạn đã biết nền kinh tế Nhật Bản đứng thứ 2 thế giới. mà muốn cả nền kinh tế phát triển cần có số lượng người tiêu dùng sẵn sàng bỏ tiền ra mua lớn==> tạo ra sức mua mạnh==> các công ty bán được hàng==> các công ty có lợi nhuận cao==> tái đầu tư sản xuất ra những sản phẩm tốt hơn
* 1 ví dụ do người bạn tớ đi du học tại Nhật kể là :1 người có trồng cây hồng ở trước nhà,cây hồng ra trĩu quả đỏ lừ thơm mọng,nhưng tiếc thay người dân trồng cây ko để hái về ăn mà chỉ để CHO QUẠ ĂN CHO NÓ ĐỠ BỚI RÁC===> người dân ko ăn quả hồng do mình trồng theo kiểu " tự cung tự cấp" mà nếu họ muốn ăn sẽ ra siêu thị mua cho sạch sẽ và thúc đẩy nền "kinh tế hàng hoá" phát triển ==>siêu thị bán được hàng hoá ==> thúc đảy nền kinh tế phát triển
( nếu người dân chỉ " tự cung tự cấp" tự trồng hồng và tự ăn==> các siêu thị sẽ ko bán được hàng==> ế hàng==> siêu thị lỗ==> phá sản==> chả ai dám mở siêu thị bán hồng nữa
* 1 ví dụ nữa: người dân mua rất nhiều các mặt hàng đồ điện tử mới ra cứ có mẫu mới ra là họ mua . ví dụ hãng Sony cho ra 1 mẫu điện thoại cách đây 3 tháng==> người dân sẽ đi mua về dùng. hôm nay hãng lại cho ra 1 mẫu mới hơn==> người dân sẵn sàng vứt cái cũ đi để mua cái mới ===> ủng hộ cho Sony bán được hàng==> thúc đẩy phát triển KHCN và kinh tế ( mà bạn biết hàng điện thoại SOny nó bền đến mức nào, dùng 5 năm chưa chắc đã hỏng)
( giả sử người dân ko vứt bỏ mẫu cũ đi mua mẫu mới vì "mẫu cũ còn dùng tốt"==> hãng Sony sản xuất ra hàng hoá nhưng ko ai mua==> ế hàng===> thua lỗ do ko thu được doanh thu==>sony thua lỗ chậm phát triển ==>nền kinh tế đi xuống
,và
các mẫu cũ ấy lần lượt được tuồn về các nước đang phát triển==> tạo thành
" rác thải công nghệ" 
==> về cái " sức mua của người dân thúc đẩy phát triển nền kinh tế" nếu bạn nào chưa hiểu thì bạn chỉ cần so sánh nền kinh tế của Hà Nội và TP HCM mà xem,
+ở HN người dân miền Bắc tiêu dùng ít,thíc tích góp tiết kiệm để dành tiền , (người dân Bắc đi làm được 10 đồng chỉ tiêu 7 đồng còn 3 đồng tiết kiệm để phòng lúc ốm đau)
+ còn ở TPHCM họ sống theo lối sống "hưởng thụ" , tiêu dùng rất nhiều, ko thíc tích góp tiết kiệm, có tiền là phải tiêu( người dân Nam đi làm được 10 đồng, tối về ăn sạch 10 đồng mai đi làm tiếp)===>các nhà hàng bán cơm, cà phê phát triển mạnh ==> thúc đẩy phát triển chung của cả nền kinh tế TP HCM
===> kết quả là TP HCM phát triển kinh tế hơn HN rất nhiều :
(còn nữa....)
+Làm việc tập thể (chứ ko phải làm việc cá nhân)
Trẻ con từ bé ở Nhật bản đã được dạy cách phối hợp với nhau để làm việc( ko phải làm việc 1 mình mà là phải biết hoà đồng phối hợp với các bạn khác cùng làm việc tập thể),chúng được dạy là:" phải biết nỗ lực làm việc hết mình vì mục tiêu chung của cả tập thể chứ ko vì lợi ích riêng mình", "Lỗi của 1 người là lỗi của cả tập thể( tập thể đồng lòng như 1)"; " phải biết hy sinh, gạt bỏ quan điểm cá nhân để hết mình theo đuổi mục tiêu chung của tập thể"
Công ty là 1 gia đình lớn: do vậy mới có các công ty gia đình trị như Toyota, Honda, công ty là 1 đại gia đình, dường như ko có quan hệ bóc lột " ông chủ tư bản- công nhân" .Mỗi người công nhân hay giám đốc đều là 1 thành viên của đại gia đình đều cố gắng miệt mài làm việc.Họ ko phải làm việc vì bị thúc ép quản lý mà tự nguyện cống hiến sức lực để đóng góp thành công cho mục tiêu tập thể công ty như đóng góp công sức xây dựng "đại gia đình" vậy,Những công nhân, giám đốc ấy đến công ty làm việc như đến gia đình chung để làm việc==> họ trở thành những người làm công suốt đời, cống hiến hết mình(cả trái tim và bàn tay) cho công ty
.==> Khi bất cứ người công nhân nào bị ốm đau đều được đích thân giám đốc đến hỏi thăm==>mọi người bình đẳng hết mình làm tròn nhiệm vụ của mình đóng góp vào mục tiêu tập thể chung
+Nỗ lực suốt đời:
" Đẳng cấp của 1 người được đánh giá bằng sự nỗ lực bền bỉ cả đời chứ ko phải là sự xuất thần bất ngờ".Người Nhật coi trọng sự chăm chỉ nỗ lực từng tý 1 lâu dài chậm chậm nhưng cả đời hơn là sự thăng tiến nhảy vọt
Người Nhật nói chung họ coi trọng địa vị xã hội , người Nhật coi trọng nể phục 1 người nào đó vì người đó có đóng góp nhiều cho xã hội chứ ko đơn thuần đánh giá coi trọng qua quần áo, xe xịn hay nhiều tiền.
Ví dụ: 1 người kế toán cần mẫn làm việc cả đời đóng góp cho công ty sẽ có địa vị xã hội cao hơn là 1 anh nhà giàu ăn chơi có xe xịn áo đẹp nhưng chả làm ăn gì đóng góp cho xã hội:)
+Yêu công việc:
Người Nhật rất yêu công việc, họ coi công việc như cuộc sống của mình "họ sống để làm việc chứ ko phải làm việc để sống", họ chăm chỉ làm việc suốt đời.Họ hạnh phúc khi được làm việc, với họ thì thì thật là tệ hại khi ko được làm việc,ko được đóng góp công sức cho xã hội
Trẻ con Nhật Bản từ bé đã được giáo dục" đã ko làm thì thôi nhưng đã làm thì phải làm việc hết mình",yêu và say mê công việc, cố hết sức phấn đấu làm việc
Ngoài ra người Nhật còn "chơi ra chơi mà làm ra làm" khi chơi thì có thể rất vui vẻ thoải mái nhưng khi làm việc thì cực kì kỷ luật và nghiêm túc, họ hết mình tập trung vào công việc ko để xao nhãng phân tâm chơi bời.Khi một người Nhật làm việc thì mặt anh ta cực kì tập trung và nghiêm nghị,anh tập trung 100% vào việc đang làm
+Yêu nước Nhật::
Thật vậy người Nhật cực kì yêu nước, khi họ vào siêu thị mua hàng bao giờ họ cũng ưu tiên mua hàng trong nước trước( hàng ngoại nhập khẩu để sau)==> thúc đẩy tiêu thụ hàng hoá nội địa ==> ủng hộ các công ty trong nứoc trước sự cạnh tranh của công ty nước ngoài
Hơn nữa 1 công ty Nhật muốn lớn mạnh thì trứoc hết phải chinh phục thị trường trong nước trước mới nghĩ đến vươn ra nước ngoài.
Người tiêu dùng Nhật Bản trong nước ủng hộ==>mua hàng tạo doanh thu cho công ty==> công ty mới lớn mạnh được, (cũng như chủ trưởng " người Việt dùng hàng Việt của ta ")
Ví dụ là nếu ở Nhật bạn vào siêu thị mua 1 cái điện thoại SONY hay SHARP sẽ được người dân nể và quý mến hơn là việc bạn mua 1 cái Nokia hay SAM SUNG
Ví dụ: các game nếu do nhà sản xuất Nhật sẽ được phát hành bao giờ các nhà sản xuất Nhật Bản bao giờ cũng ưu ái phát hành bản tiếng Nhật cho thị trường trong nước, sau đó 1-2 tháng mới có bản tiếng Anh bán ra nước ngoài
Ví dụ: với thị trường máy chơi game, họ ko bao h mua XBOX của Microsoft (Mỹ) mà chỉ mua PS3 của Sony hoặc Wii của Nintendo mặc dù Xbox có giá rẻ hơn và chất lượng ngang nhau==> do vậy các mặt hàng điện tử của nước ngoài rất khó vào thị trường Nhật Bản
+Tiết kiệm:
Người Nhật nổi tiếng với đức tính tiết kiệm này, trẻ con từ bé đã được giáo dục ý thức tiết kiệm,họ tiết kiệm đến từng cái nhỏ nhất như nếu đi ra ngoài đi vệ sinh tầm 30s thì phải tắt điện ở phòng khách:).Nếu chỉ 1 người tiết kiệm trong khi cả xã hội lãng phí thì chả có ý nghĩa gì nhưng nếu cả xã hội ,cả dân tộc đều tiết kiệm thì có ý nghĩa lớn vô cùng:)
(Về cái khoản tiết kiệm thì người VN ta chắc yếu nhất
+Ví dụ:khi có tiệc ăn hoặc Khi đi ăn ở 1 quán ăn họ chỉ gọi đủ thức ăn để ăn vừa hết, ko bao giờ để thừa thức ăn, 1 đĩa thức ăn bao giờ ăn xong cũng hết, ko còn thừa tý nào ( thậm chỉ ăn hết từng hạt cơm, vét hết từng miếng thịt vụn nhỏ), nếu thừa họ sẽ gói mang về chứ ko bao giờ để thừa đổ đi cả.
(nếu ở Việt Nam đi ăn cỗ 1 đĩa thịt có 10 miếng, thì người nào mà gắp nốt miếng cuối cùng bao giờ cũng bị lườm và cho là đồ ăn tham.Hoặc nếu ai đó mà vét đĩa ăn hết những miếng cuối cùng sẽ được người ta gọi là tham ăn tục uống và được tặng ngay 1 câu " Mày có phải thằng chết đói ko mà ăn tham thế?" hoặc " mày vét đĩa thế ngừoi ta bảo mình ăn tham thì sao?"===> liệu đây có phải là : " Đã nghèo đói còn lãng phí lại còn bầy đặt sỹ diện hão ko?")
+Tinh thần samurai: (cái này bị rất nhiều ngừoi chỉ trích vì tính cực đoan)
Bạn thường thấy trong phim hồi xưa về tướng quân người Nhật, một khi đã đánh trận, nếu thua trận là lập tức mổ bụng tự tử( để không làm ô nhục danh dự nước Nhật).đây là tinh thần Samurai( võ sĩ đạo)
Thực tế thì tinh thần này vẫn còn ở trong cuộc sống hiện đại của người Nhật, các giám đốc, nhà lãnh đạo các công ty phải chịu một áp lực chiến thắng cực kì lớn, nếu họ thua hay thất bại thì họ sẽ cảm thấy không còn có ích cho xã hội, cảm thấy mình vô dụng , ko được người khác nể trọng nên họ sẽ "đâm đầu vào tàu điện" tự tử==> Nguyên nhân tại sao tỷ lệ tự tử ở Nhật cao như thế( nhưng 1 điều lạ là người dân Nhật bản họ chứng kiến cảnh tự tử đó mà họ cảm thấy hết sức bình thường như " chuyện thường ở huyện" ==> tinh thần samurai đã đi sâu vào nhận thức của họ )
.===> Đây là nguyên nhân của lượng người tự tử do khủng hoảng kinh tế vừa rồi rất lớn vì nguyên do" họ cảm thấy mình vô dụng, ko có ích cho xã hội" ==> nên chết theo tinh thần Samurai cho đỡ làm gánh nặng cho xã hội.:(Bằng chứng là anh bạn tớ sống tại gần ga tàu điện những thời gian gần đây do nền kinh tế Nhật bản đi xuống do khủng hoảng rất nhiều công ty thua lỗ nên trung bình 1 tháng phải có 4-5 vụ người đâm đầu vào tàu điện tự tử.Người dân nhìn thấy thế họ ko lấy gì làm ngạc nhiên vì đó là tinh thần Samurai
+Người dân tiêu dùng mua sắm cực nhiều==> tạo nên nền kinh tế có sức mua cực lớn:)
Người Nhật tuy rất tiết kiệm nhưng lại rất " lãng phí" trong việc chi tiêu mua sắm,Người tiêu dùng mua sắm rất nhiều ==> tạo nên thị trường Nhật Bản là thị trường có sức mua cực lớn==> thúc đẩy phát triền nền kinh tế.
Như các bạn đã biết nền kinh tế Nhật Bản đứng thứ 2 thế giới. mà muốn cả nền kinh tế phát triển cần có số lượng người tiêu dùng sẵn sàng bỏ tiền ra mua lớn==> tạo ra sức mua mạnh==> các công ty bán được hàng==> các công ty có lợi nhuận cao==> tái đầu tư sản xuất ra những sản phẩm tốt hơn
* 1 ví dụ do người bạn tớ đi du học tại Nhật kể là :1 người có trồng cây hồng ở trước nhà,cây hồng ra trĩu quả đỏ lừ thơm mọng,nhưng tiếc thay người dân trồng cây ko để hái về ăn mà chỉ để CHO QUẠ ĂN CHO NÓ ĐỠ BỚI RÁC===> người dân ko ăn quả hồng do mình trồng theo kiểu " tự cung tự cấp" mà nếu họ muốn ăn sẽ ra siêu thị mua cho sạch sẽ và thúc đẩy nền "kinh tế hàng hoá" phát triển ==>siêu thị bán được hàng hoá ==> thúc đảy nền kinh tế phát triển
( nếu người dân chỉ " tự cung tự cấp" tự trồng hồng và tự ăn==> các siêu thị sẽ ko bán được hàng==> ế hàng==> siêu thị lỗ==> phá sản==> chả ai dám mở siêu thị bán hồng nữa
* 1 ví dụ nữa: người dân mua rất nhiều các mặt hàng đồ điện tử mới ra cứ có mẫu mới ra là họ mua . ví dụ hãng Sony cho ra 1 mẫu điện thoại cách đây 3 tháng==> người dân sẽ đi mua về dùng. hôm nay hãng lại cho ra 1 mẫu mới hơn==> người dân sẵn sàng vứt cái cũ đi để mua cái mới ===> ủng hộ cho Sony bán được hàng==> thúc đẩy phát triển KHCN và kinh tế ( mà bạn biết hàng điện thoại SOny nó bền đến mức nào, dùng 5 năm chưa chắc đã hỏng)
( giả sử người dân ko vứt bỏ mẫu cũ đi mua mẫu mới vì "mẫu cũ còn dùng tốt"==> hãng Sony sản xuất ra hàng hoá nhưng ko ai mua==> ế hàng===> thua lỗ do ko thu được doanh thu==>sony thua lỗ chậm phát triển ==>nền kinh tế đi xuống
==> về cái " sức mua của người dân thúc đẩy phát triển nền kinh tế" nếu bạn nào chưa hiểu thì bạn chỉ cần so sánh nền kinh tế của Hà Nội và TP HCM mà xem,
+ở HN người dân miền Bắc tiêu dùng ít,thíc tích góp tiết kiệm để dành tiền , (người dân Bắc đi làm được 10 đồng chỉ tiêu 7 đồng còn 3 đồng tiết kiệm để phòng lúc ốm đau)
+ còn ở TPHCM họ sống theo lối sống "hưởng thụ" , tiêu dùng rất nhiều, ko thíc tích góp tiết kiệm, có tiền là phải tiêu( người dân Nam đi làm được 10 đồng, tối về ăn sạch 10 đồng mai đi làm tiếp)===>các nhà hàng bán cơm, cà phê phát triển mạnh ==> thúc đẩy phát triển chung của cả nền kinh tế TP HCM
===> kết quả là TP HCM phát triển kinh tế hơn HN rất nhiều :
(còn nữa....)
Current general strategy:
giấu nghề gia truyền
Nước sâm giải khát, nước đắng thanh nhiệt cũng vậy. Họ giữ
kín công thức dược thảo nấu thứ nước vốn ăn khách mạnh trong tiết trời nắng
nóng này. Ai muốn học nghề dù trả bao nhiêu cây vàng, người Hoa vẫn không chịu
dạy.
Sống để bụng, chết mang theo
Họ có bí quyết dùng phụ liệu cho nước lèo có vị ngọt đậm,
ai nhờ chỉ cách cũng khôn khéo chối từ.
Người Hoa tâm niệm “cho ăn vàng cũng không dắt đàng đi
buôn”. Do vậy, những người theo nghề thương mãi giấu nhẹm các quan hệ đối tác
làm ăn cùng kỹ năng buôn bán. Sổ ghi danh sách đối tác làm ăn luôn được bảo
mật. Quan hệ mối lái, giao thương được giấu kín. Viên tài phú (kế toán) trong
các cơ sở kinh doanh của người Hoa tuyệt đối trung thành với chủ, không cho ai
biết kết toán lời - lỗ từng ngày.
Dễ dàng bỏ qua mọi xích mích đối với các mối quan hệ xã hội. Họ biết giữ gìn hòa khí trong giao tiếp, nhất là với đối tác, để công việc làm ăn luôn suôn sẻ.
Chủ DN người Hoa hùn hạp làm ăn lớn theo quy ước bất thành
văn là không cho phụ nữ hay biết để đề phòng chị em can thiệp, lời ra tiếng vào
dễ gây hiềm khích, bất hòa với bạn hàng
Chịu thiệt khi thực hiện các công việc liên quan cá nhân
chú trọng giữ gìn hòa khí sinh tài, dù bực bội cỡ nào đều
kiềm chế không hề to tiếng
Ngày thường, họ chạy xe máy lỡ xảy ra va quệt, lập tức đôi bên xí xóa lẫn nhau rồi đường ai nấy đi. Suốt tháng quanh năm, giữ gìn hòa khí để cuộc sống yên vui.
Trong giao tiếp, tôn kính gọi người có học thức là thầy, kể cả công chức nhà nước.
Nếu đã thọ ơn ai, họ sẽ ghi lòng tạc dạ và đền
ơn rất xứng đáng.
Họ rất sợ mất uy tín. Ai tỏ ra bội tín thì nói gì cũng không ai nghe. Họ hứa hẹn điều gì rồi thì “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”.
Người Nhật được thế giới biết đến không phải vì sự thông minh mà là sự chăm chỉ và làm việc có khoa học. Họ nỗ lực làm việc học tập trong “từng giây”, chậm chậm , từ từ nhưng chắc chắn và chăm chỉ đều đặn cả đời. Thời gian mà họ bỏ ra đều có phương pháp và kế hoạch nên sự hiệu quả trong công việc là rất cao.
Trẻ con Nhật bản ngay từ nhỏ đã được giáo dục, thường xuyên tham gia các hoạt động tập thể. Chúng được dạy là phải hết mình vì tập thể, phải biết hy sinh, gạt bỏ quan điểm cá nhân để hết mình theo đuổi mục tiêu chung của tập thể.
việc đánh giá con người dựa trên quá trình dài mà người đó làm việc chứ không chỉ vì một vài thành tích công việc bất ngờ. Người Nhật coi trọng sự chăm chỉ nỗ lực từng chút trong một thời gian dài
“chơi ra chơi mà làm ra làm”. Nếu bạn có một đồng nghiệp người Nhật thì sẽ thấy khi làm việc họ sẽ hết mình với công việc nhưng khi đã tham gia chơi rồi thì họ cũng sẽ chơi nhiệt tình không thua kém ai cả.
No comments:
Post a Comment