Tuesday, March 19, 2024

đặc điểm người Việt Nam, và những ngộ nhận


Tài liệu tham khảo:

Tâm lí người An Nam (NXB Hội Nhà văn & Nhã Nam, 2019) của Paul Giran

Việt Nam quốc sử khảo, của Phan Bội Châu, (Nhà xuất bản KHXH, Hà Nội, 1982)

Đại Việt sử ký toàn thư

Cristophoro Borri (1998), Xứ Đàng Trong năm 1621, (dịch giả: Hồng Nhuệ, Nguyễn Khắc Xuyên, Nguyễn Nghị), Nhà xuất bản Tp Hồ Chí Minh

https://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/can-cu-hieu-hoc-chi-la-huyen-thoai-346775.html

http://gocnhosantruong.com/doi-song-xa-hoi/the-gioi-quanh-ta/891-10-%C4%91%E1%BB%A9c-t%C3%ADnh-t%E1%BB%91t-v%C3%A0-x%E1%BA%A5u-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BB%87t-nam

Malleret, quyển Exotisme indochinois dans la littérature francais depuis 1860

Đào Duy Anh (1938). Việt Nam Văn Hoá Sử Cương, Quan Hải tùng thư

https://levanut.wordpress.com/2011/11/22/ph%E1%BA%A3n-bi%E1%BB%87n-v%E1%BB%81-10-t%E1%BB%91-ch%E1%BA%A5t-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BB%87t/?fbclid=IwAR06UsvULAzBHdSBAXDWg_w45umx8CR9laaA3mIT9tLFqRV3V9fHylD-7hg

https://thanhdiavietnamhoc.com/suy-nghi-ve-tinh-cach-cua-con-nguoi-viet-nam/

https://laodongnhatban.com.vn/nguoi-nhat-danh-gia-ve-nguoi-viet-nam-nhu-the-nao-664.htm

Phan Chu Trinh cũng từng liệt kê mười điều bi ai của dân tộc Việt Nam, trong đó có “Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám”, “Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con”...

Phan Bội Châu nhận xét về không khí xô bồ nhếch nhác thường thấy phổ biến ở lễ hội của người Việt: Miếng ăn quá to, người ta chỉ nghĩ đến ăn, tranh giành ngôi thứ cũng chỉ vì ăn…


Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị khinh bỉ

 

Đâu là nơi duy nhất người Việt Nam không bị khinh bỉ.

Nguồn: http://badamxoevietnam2.wordpress.com/2013/10/10/dau-la-noi-duy-nhat-nguoi-viet-nam-khong-bi-kinh-bi/.

Khánh Hưng

Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.

1

Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!

Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!

Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!

Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?

Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa “nhậu,” ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “sir,” tức là “ngài.” Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!

Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và… không nói gì cả!

Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:

Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!

Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga… anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là “anh em xã hội chủ nghĩa” của Việt Nam mấy năm trước đây!

Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là “người Việt Nam”, thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô… bán hoa mà cũng… đối với người Việt Nam như vậy!

Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội “theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc” thì mệt lắm!

Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?

Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là “trí thức”, thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ “da trắng” và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người “da trắng.” Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện “đẳng cấp” của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!

Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại “đẳng cấp” man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường “quốc tế” như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người “da trắng” của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ “quí tộc” Việt vô cùng… quái đản!

Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!

Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ “tha hương” – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!

Khánh Hưng

Monday, March 18, 2024

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi

 

"3 tuổi riêng giường, 5 tuổi riêng phòng" là lời khuyên của các chuyên gia nuôi dạy con cái gửi đến các bậc phụ huynh có con nhỏ. Việc cho trẻ ngủ riêng phòng với bố mẹ sẽ rèn được chúng tính tự chủ, tự lập.

Nhiều bậc phụ huynh thường nêu lý do khi không cho con ngủ riêng phòng với bố mẹ, thậm chí chung đến trên 5 tuổi, đó là: Sợ con ngủ một mình sẽ sợ hãi, không yên tâm để trẻ ngủ riêng, con cái ngủ cùng cha mẹ sẽ thêm gần gũi, gắn bó...

Tuy nhiên, việc cho trẻ ngủ chung tưởng tốt hóa ra lại hại cả cha mẹ lẫn con.

Tác hại của việc cho con ngủ chung với bố mẹ quá lâu

1. Bé bị phụ thuộc nhiều vào bố mẹ

Những đứa trẻ không ngủ riêng phòng với bố mẹ dần dần bị phụ thuộc. Chúng không thể tự ngủ khi không có phụ huynh bên cạnh. Sự phụ thuộc này khiến trẻ khó ngủ, và phải chờ đợi bố mẹ để ngủ cùng với mình.

Mặt khác, khi ngủ chung, con sẽ ít phải gấp chăn màn, trải giường chiếu... Như thế trẻ sẽ không rèn luyện được tính tự lập.

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi - Ảnh 1.

2. Trẻ hay bị lo lắng

Vì bị phụ thuộc nhiều vào cha mẹ, trẻ thường xuyên lo lắng khi cảm nhận thấy người lớn đang không ở bên cạnh mình. Con có thể sẽ mong đợi những tương tác từ cha mẹ như xoa lưng, vỗ về và được bế, hoặc ôm ấp để đi vào giấc ngủ.

Thậm chí, sau khi thức dậy, con không thấy người lớn ở bên cạnh thì sẽ òa khóc vì sợ hãi. Khi đến một môi trường lạ như lớp học, trẻ sẽ không thể nào tự ngủ như các bạn đồng trang lứa được.

3. Thời gian ngủ lệch

Khi ngủ với bố mẹ, giờ giấc ngủ của con sẽ phải điều chỉnh theo thời gian của bố mẹ. Có nhiều khi con chưa buồn ngủ nhưng bố mẹ chỉ muốn tắt đèn nghỉ ngơi. Khi thấy trẻ vẫn ngồi chơi không chịu đi ngủ, cha mẹ dễ nổi giận la mắng con, ép con phải ngủ. Khi mang tâm trạng không tốt đi ngủ, trẻ dễ gặp ác mộng, chất lượng giấc ngủ không đảm bảo.

Mặt khác, có thể trẻ sẽ phải thức để chờ bố mẹ ngủ cùng mình. Song người lớn còn bận việc, hoặc ngủ muộn... Thành ra trẻ đi ngủ khuya, ngủ không đủ giấc. Chiều cao và trí thông minh của con sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.

4. Chất lượng giấc ngủ của bố mẹ có thể bị ảnh hưởng

Trẻ con thường hiếu động và có xu hướng không nằm yên khiến gián đoạn giấc ngủ của cha mẹ. Nhiều gia đình, người bố thậm chí còn ngủ ở một phòng khác để tránh bị làm phiền khi ngủ. Cả ngày phụ huynh làm việc mệt mỏi rồi, đến giấc ngủ cũng bị ảnh hưởng khiến đầu óc căng thẳng, dễ sinh cảm giác bực bội. Nhiều cha mẹ không giữ được bình tĩnh thì đánh mắng con. Điều đó khiến cho mối quan hệ tình cảm giữa cha mẹ và con cái không được tốt đẹp.

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi - Ảnh 2.

5. Tâm lý của trẻ bị ảnh hưởng

Nhiều cha mẹ có thói quen nói chuyện, giãi bày về cuộc sống với nhau trước khi chìm vào giấc ngủ. Hoặc nhiều cặp vợ chồng giải quyết nhu cầu sinh lý tình dục ngay khi có con ở trong phòng, vì nghĩ chúng đã ngủ rồi... Những điều này đều sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ nếu vô tình con chứng kiến được.

Nhiều bé hiếu động chúng còn bắt chước lại hành động của cha mẹ vì tò mò, hoặc hồn nhiên không nhận thức được. Hành động này của con có thể gây nguy hiểm nếu những kẻ xấu chứng kiến. Hoặc cũng có thể con sẽ phát triển nhận thức, tâm hồn theo chiều hướng lệch lạc. Trẻ sẽ tò mò về thế giới người lớn hơn, khao khát khám phá, muốn thử...

Một nghiên cứu từ Đại học Liên bang Pelotas cho thấy, những đứa trẻ từ khi sinh ra đã ngủ chung với bố mẹ có khả năng mắc chứng rối loạn tâm thần cao hơn và nội tâm hóa các vấn đề của chúng nhiều hơn những trẻ khác.

6. Làm tăng nguy cơ tử vong và ngạt thở cho trẻ

Tác hại nghiêm trọng nhất của việc ngủ chung giường với bố mẹ tác động lên bé đó là nó sẽ làm tăng nguy cơ mắc hội chứng đột tử ở trẻ, đặc biệt là trẻ sơ sinh. Cha mẹ khi ngủ hay các đồ vật sẽ vô tình lăn vào bé, dẫn đến thương tích, thậm chí là ngạt thở và tử vong. Ngủ chung đặc biệt nguy hiểm với trẻ dưới 4 tháng, hay trẻ sinh non hoặc nhẹ cân. Nguy cơ này sẽ tăng lên nếu bố hoặc mẹ hút thuốc, uống rượu và các chất kích thích khác.

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi - Ảnh 3.

8 bí quyết vàng giúp con ngủ riêng phòng với cha mẹ dễ dàng

Các chuyên gia nuôi dạy con cái khuyến nghị rằng: Trẻ 3 tuổi ngủ riêng giường và trẻ 5 tuổi ngủ riêng phòng.

1. Chọn đúng thời điểm vàng

Các chuyên gia cho rằng, thời điểm thích hợp nhất để tập cho bé ngủ riêng là dưới 3 tuổi. Đây là độ tuổi dễ dạy và dễ định hình được thói quen tốt cho bé. Sau độ tuổi này, việc luyện tập sẽ trở nên khó khăn hơn do bé đã tự hình thành được thói quen và tính cách của mình.

Đặc biệt, thời điểm ngủ riêng sớm nhất của trẻ có thể được bắt đầu từ 4-6 tuần tuổi. Lúc này cha mẹ có thể để con ngủ riêng trong nôi, nhưng phải đảm bảo theo dõi và kiểm soát để cho con được sự an toàn nhất có thể.

2. Thuyết phục con bằng phương pháp dỗ dành

Khi muốn con đồng ý ngủ riêng, cha mẹ hãy dùng phương pháp dỗ dành hoặc khuyến khích trẻ, chứ đừng ép buộc, quát mắng con. Hãy tạo hứng thú ngủ riêng cho con bằng cách làm phòng mới hợp với sở thích của trẻ. Như thế con sẽ cảm thấy thích thú hơn và vui vẻ nằm phòng riêng của mình.

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi - Ảnh 4.

3. Thiết lập thói quen ngủ riêng dần dần

Những ngày đầu bố mẹ hãy dành thời gian để cùng bé đọc truyện, hát cho bé nghe cho tới khi bé ngủ rồi mới rời phòng. Khi trẻ đã quen với căn phòng thì cha mẹ mới nên để cho trẻ tự lập.

4. Đừng nóng vội ép con ngủ riêng

Cha mẹ không nên mất bình tĩnh và nóng nảy với con. Việc đang ngủ chung cùng bố mẹ và ra ngủ riêng là 1 bước ngoặt lớn trong hành trình phát triển của trẻ. Vì vậy, hãy để con thích nghi 1 cách từ từ, tránh việc con bị sốc khi đột ngột phải ngủ riêng phòng với cha mẹ.

5. Cha mẹ cần kiên trì

Không phải lúc nào trẻ cũng hợp tác ngay, vì vậy người lớn cần kiên trì khi rèn luyện con ngủ riêng. Có nhiều bà mẹ thấy con khóc khi phải ngủ riêng thì mủi lòng và lại đón bé trở về giường của mình. Điều này khiến con học được cách chống trả khi cha mẹ ép ngủ riêng.

6. Giúp con đối mặt với nỗi sợ

Ngủ một mình đối với trẻ là một nỗi sợ hãi và dễ dàng tưởng tượng ra những thứ không nên thấy. Vì thế, cha mẹ cần tạo cho con cảm giác an toàn, như để đèn ngủ, kể chuyện hoặc hát ru, đọc sách cho con nghe. Khi trẻ đã chìm vào giấc ngủ thì phụ huynh mới rời đi.

Vì sao trẻ cần ngủ riêng phòng với bố mẹ trước 5 tuổi - Ảnh 5.

7. Thể hiện tình yêu với con

Trước khi ngủ, cha mẹ đừng quên dành cho trẻ những câu chúc ngủ ngon và những cái hôn thể hiện tình yêu thương. Như vậy, trẻ sẽ cảm nhận được tình yêu từ cha mẹ và cảm thấy an toàn hơn khi ngủ một mình.

8. Khen con

Khi con có thể ngủ một mình và không cần người lớn bên cạnh, cha mẹ đừng tiếc lời khen cho hành động này của trẻ. Khi được khen ngợi, khuyến khích chắc chắn trẻ sẽ rất vui và muốn thực hiện thêm hành động này.


https://cafef.vn/vi-sao-tre-can-ngu-rieng-phong-voi-bo-me-truoc-5-tuoi-202208271743418.chn

Giải mã một số tên gọi của nút giao thông nổi tiếng tại Sài Gòn ngày nay

Giải mã một số tên gọi của nút giao thông nổi tiếng tại Sài Gòn ngày nay


Dù cho bạn là người từ tỉnh khác đến hay là những người đã sinh sống ở Sài Gòn lâu năm thì chắc chắn một điều rằng bạn đã nghe qua những nút giao thông nổi tiếng với những tên gọi đặc biệt. Chẳng hạn như muốn đi đến bến xe miền Đông thì có thể đi qua ngã tư Hàng Xanh, muốn chạy đến đường Quang Trung thì đi đến ngã năm Chuồng Chó,… Đây đều là những tên gọi mà nếu hỏi những người ở Sài Gòn lâu năm thì sẽ có người trả lời được và cũng có người chưa biết câu chuyện thực sự của cái tên đó. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu một chút để hiểu hơn về tên gọi của các nút giao thông này.


Ngã năm Chuồng Chó

Ngã năm Chuồng Chó là nút giao thuộc quận Gò Vấp, là điểm giao nhau của các đường Nguyễn Kiệm, Quang Trung, Nguyễn Oanh, Trần Thị Nghỉ, Nguyễn Văn Nghi và Phạm Ngũ Lão. Do là điểm giao của 6 con đường nên ngã năm Chuồng Chó còn có tên gọi khác là ngã sáu Gò Vấp.

Vào thời Pháp thuộc, ngã năm Chuồng Chó còn có tên gọi khác là ngã năm Hàng Điệp vì xung quanh đây có nhiều cây điệp lớn trồng trên các ngả đường. Đến những năm trước 1975 thì chính quyền cũ đã cho xây dựng một trường Quân Khuyển lớn gần đây, chuyên huấn luyện những chú chó nghiệp vụ khỏe mạnh để chúng làm tình báo và đánh giặc. Nhiều người dân quanh đó thường xuyên nghe tiếng chó sủa cũng như thấp thoáng thấy binh lính huấn luyện cho chó nghiệp vụ. Vì thế người dân quanh đây đã gọi giao lộ này bằng cái tên giản dị là “Ngã năm Chuồng Chó”, cũng có người gọi là “Ngã năm Trường Chó”.

Huấn luyện quân khuyển năm 1961
Binh lính đang huấn luyện quân khuyển tại trung tâm huấn luyện quân khuyển

Sau năm 1975 khi hòa bình được lập lại, ngôi trường Quân Khuyển cũng đã được mua lại để làm nhà cho người dân ở. Đường Trần Thị Nghỉ được mở rộng ra và giao lộ này cũng được nâng cấp thành 6 ngã và lấy tên là ngã sáu Gò Vấp. Thế nhưng những người Sài Gòn xưa vẫn gọi vòng xoay này là ngã năm Chuồng Chó theo thói quen, dần dà những ai đến Sài Gòn cũng gọi đây là ngã năm Chuồng Chó. Một số người thì gọi là ngã sáu Gò Vấp.


Ngã 5 chuồng chó trước đây

Vòng xoay Cây Gõ (Cầu vượt Cây Gõ)

Vòng xoay Cây Gõ cũng là một nút giao thông quan trọng của Sài Gòn nối liền các tuyến đường quan trọng, chủ yếu thuộc quận 6 và quận 11. Vòng xoay cây gõ là điểm giao giữa các đường 3/2, Hồng Bàng, Minh Phụng. Để lý giải về tên gọi Cây Gõ, người ta nói rằng trước kia quanh khu vực này vẫn còn là đồng hoang chưa ai khai phá có rất nhiều cây cối mọc xung quanh. Trong đó cây Gõ là loại cây gỗ mọc nhiều nhất ở khu này. Sau khi mở đường, khai hoang thì người ta đã chặt những cây ấy đi để xây dựng đường sá, nhà cửa,… Vậy nên sau khi mọi thứ đã tươm tất, mọi người liền lấy tên “Cây Gõ” để đặt cho vòng xoay này như để tưởng nhớ một thứ gì đó thiêng liêng, đồng thời cũng để mọi người nhớ về những kỷ niệm cũ xưa.


Bùng binh Cây Gõ, giữa vòng xoay là tượng đài Lê Lợi năm 1969

Lúc đầu giao lộ này là một vòng xoay. Tuy nhiên thời gian sau này mọi người đến đây sinh sống, đời sống sầm uất hơn nên xe cộ cũng nhiều hơn. Vì thế chính quyền đã cho xây dựng cầu vượt ở khu vực này để xe cộ lưu thông dễ dàng hơn.


Ngã tư Hàng Xanh

Ngã tư Hàng Xanh thực chất có tên gọi là ngã tư Hàng Sanh. Đây là điểm nút giao thông quan trọng nối liền đường Xô Viết Nghệ Tĩnh từ trung tâm thành phố để đi đến quốc lộ 13 về hướng tỉnh Bình Dương, Bình Phước và các tỉnh lân cận. Sau này khi lượng giao thông đông đúc, chính quyền cũng cho xây một cầu vượt để giảm tải ùn tắc giao thông ở khu vực này.


Ngã tư hàng xanh

Sở dĩ gọi là Hàng Sanh vì trước năm 1945, ở vùng đất này trồng rất nhiều cây Sanh, một loại cây thuộc dòng họ Dâu tằm và là một loại cây cảnh. Cây Sanh được trồng nhiều ở đường Bạch Đằng và kéo dài cho đến đoạn ngã tư nên mọi người lấy tên “Hàng Sanh” để gọi cho giao lộ này. Trải qua năm tháng, mọi người đọc “Sanh” thành “Xanh” nên tên gọi “Hàng Xanh” tồn tại cho đến ngày nay.


Ngã tư Hàng Xanh năm 1971

Vòng xoay Lăng Cha Cả

Vòng xoay Lăng Cha Cả nổi bật với một quả địa cầu màu xanh dương được đặt giữa vòng xoay, là giao điểm và cắt nhau của các đường như Cộng Hòa, Hoàng Văn Thụ, Bùi Thị Xuân,…


Tương truyền thì nơi đây từng là ngôi mộ của Giám mục Bá Đa Lộc (gọi là “Cha Cả”). Lăng Cha Cả có diện tích khoảng 2000m2 với lối kiến trúc là của Việt Nam mặc dù Giám mục Bá Đa Lộc là người Pháp. Đó là một dãy nhà lợp ngói, cột nhà được làm bằng gỗ quý. Tuy nhiên đến năm 1980 thì Nhà nước đã ra lệnh giải tỏa ngôi mộ.


Bá Đa Lộc tên thật là Pierre Joseph Georges Pigneau de Béhaine, là người Pháp, ông được phong làm linh mục và đã đến Việt Nam để truyền giáo, phò tá Nguyễn Ánh (vua Gia Long). Đến năm 1977, trong trận vây thành Quy Nhơn, ông đã qua đời. Vì ông đã phò tá vua Gia Long nên ông rất được vua coi trọng. Sau khi mất, vua Gia Long lệnh cho người đưa ông về an táng tại nhà cũ ở tỉnh Gia Định. Khu nhà của ông nằm tại Vườn Xoài, phía Tây Bắc của Sài Gòn. 


Không ảnh khu vực Lăng Cha Cả 1966
Lăng Cha Cả xưa và nay

Sau này đời sống phát triển, phố xá cũng đổi thay. Ở phía Bắc của Lăng, người ta cho xây dựng phi trường quốc tế Tân Sơn Nhứt (sân bay Tân Sơn Nhất hiện nay), phía Tây thì xây bến xe đò. Dần dà khu lăng mộ bị thu hẹp lại nhưng vẫn được giữ đến hết thời Việt Nam Cộng Hòa trước khi bị Nhà nước cho giải tỏa như đã nói ở trên. Sau khi san bằng lăng mộ, di hài của Bá Đa Lộc được đưa về Pháp. Hiện nay vòng xoay này được xây dựng thêm cầu vượt để mọi người dễ dàng đi lại.


Vòng xoay Nguyễn Thái Sơn (Ngã ba Chú Ía)

Vòng xoay này là giao điểm của các đường Hoàng Minh Thám, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Thái Sơn, Nguyễn Kiệm, Bạch Đằng. Sở dĩ nơi này gọi là ngã ba Chú Ía vì trước năm 1975 có một người tên là “Hía” gốc Hoa làm nghề thủ công, chú có một cửa hàng bách hóa lớn nằm ở khu vực này. Mọi người lấy tên chú để gọi cho ngã ngày là “Chú Hía”. Năm tháng qua đi, chữ “H” biến mất tiêu, chỉ còn gọi là “Chúa Ía”. Hiện nay thành phố đã phát triển hơn, ngã ba đã mở rộng thành ngã sáu và mọi người thường hay gọi vòng xoay này là vòng xoay Nguyễn Thái Sơn. Hiện nay vòng xoay nãy đã được xây thêm cầu vượt. Nhiều người Sài Gòn đã ở đây lâu thì gọi vòng xoay này là ngã ba chú Ía như cách gọi quen thuộc đã từng.


Ngã tư Bảy Hiền

Đây là giao điểm của các đường Cách Mạng Tháng Tám, Hoàng Văn Thụ, Trường Chinh và Lạc Long Quân. Nơi đây thuộc địa phận của quận Tân Bình ngày nay. Sở dĩ nơi này được gọi là ngã tư Bảy Hiền vì theo tên gọi của một người quê Quảng Nam tên Hiền, con thứ bảy trong nhà nên mọi người gọi ông là Bảy Hiền cho thân thuộc. Ông từng được giao nhiệm vụ cai quan đồn điền cao su của Nam Phương Hoàng hậu – Vợ của vua Bảo Đại.


Mọi người lấy tên ông để gọi cho khu vực này, tên đầy đủ là “Ngã tư ông Bảy Hiền”, sau này rút ngắn lại là “ngã tư Bảy Hiền”. Lúc đầu nơi đây cũng khá hoang sơ, chưa sầm uất như bây giờ. Thời đó ở đây còn trồng cả cao su và cánh đồng lúa dài bất tận. Sau năm 1954 thì nhiều người đến đây sinh sống, lập nghiệp bằng nghề dệt và kéo theo đó là khu vực này trở nên trù phú và phát triển.


Không ảnh ngã tư Bảy Hiền
Ngã tư Bảy Hiền
Ngã tư Bảy Hiền 1971

Sài Gòn là nơi đông đúc, có nhiều tuyến đường giao thông cũng như những nút giao thông quan trọng. Mặc dù Sài Gòn hiện nay đã hiện đại hơn rất nhiều, nhưng những tên gọi của đường sá, vòng xoay vẫn mang tính giản dị, nối liền với những câu chuyện xa xưa. Đến giờ người ta vẫn giữ nguyên các tên gọi ấy như là một cách để nhắc nhở mọi người hãy luôn nhớ về những gì đã qua và thêm trân trọng những gì mình đang có.


https://chuyengocxua.com/sai-gon-xua/giai-ma-mot-so-ten-goi-cua-nut-giao-thong-noi-tieng-tai-sai-gon-ngay-nay.html?fbclid=IwAR0qiZ4zX0RNfc7PebcOQ06ITw6XUT7BuQtYvTkXbpK0e1fUqnhiZnnCgo4