Sunday, December 7, 2014

10 từ đầy sức mạnh nên nói ngay hôm nay

Mệt mỏi, buồn chán, tẻ nhạt…

Đó là những từ thường gặp nhiều trong email, và cuộc sống kinh doanh hàng ngày.
Những từ sau đây cũng có hiệu ứng tương tự: chúng tạo nên một chút vui nhộn cho bức email buồn chán và các báo cáo xử lý giao dịch (TPS report) mà bạn đã cảm thấy quá chán nản khi phải viết. Nếu bạn muốn chau chuốt một lời chào hàng hay tìm kiếm một sự quan tâm, ví dụ như vậy, thì hãy quan tâm nhiều hơn và sử dụng những từ này thường xuyên hơn. Nhớ là, một con người đang sống, thở và suy nghĩ đang chờ bạn ở email bên kia. Những điều này làm tăng gia vị cho việc viết thư của bạn và hãy chờ kết quả.
1. Luôn và ngay
Cố gắng lên và nói với mọi người là bạn muốn làm điều đó ngay lập tức. Chỉ là một từ thôi nhưng mang sức mạnh to lớn: rằng bạn tin tưởng sẽ làm được, rằng điều đó sẽ được làm nhanh và hiệu quả, và bạn đang cho thấy bạn tuyên bố về một timeline rõ ràng mà không do dự.
2. Đam mê, nhiệt tình…
Những từ đầy sức mạnh như thế biểu hiện một điều gì đó nhiệt huyết, ngụ ý hành động và nhanh chóng. Nếu bạn đang tha thiết theo đuổi một khách hàng, hay bạn mải miết với một kế hoạch marketing của bạn, có nghĩa bạn rất hưng phấn, rất đam mê, đầy động lực và kiên trì.
3. Mạnh, lớn, đáng kể…
Hãy sử dụng từ này khi bạn muốn giành sự chú ý của ai đó, nó có một sức mạnh phi thường. Bạn có thể nói bạn đã thấy một sự tăng view đáng kể trên trang web của bạn hay một sự sụt giảm mạnh trong các cuộc gọi hỗ trợ khách hàng và mọi người sẽ hiểu chính xác bạn nói gì.
4. Làm mới
Từ này được sử dụng trong hai trường hợp. Khi mô tả một sản phẩm hoặc dịch vụ, nó có nghĩa cái gì đó đã từng là mới ở quá khứ, và bây giờ nó được làm mới lại. Còn khi bạn nói nhà đầu tư tiếp tục cam kết gắn bó với bạn, thì điều đó ngụ ý một tương lai hứa hẹn đang ở phía trước.
5. “Long lanh”
Đừng nói bạn có một món đồ gì đó mới “long lanh” bạn đang muốn bán (cách thể hiện này đã quá cũ và nay ít dùng, nhưng ở các trường hợp khác thì bạn hoàn toàn có thể sử dụng. Nó tạo ra sự đa dạng về sắc màu cho ngôn ngữ. Cái gì đó “long lanh” – rất thu hút sự chú ý.
6. Bây giờ, tức thì…
Nếu bạn sử dụng từ “luôn”, “ngay” quá nhiều trong email hay trong các tài liêu kinh doanh để cho mọi người biết bạn muốn làm ăn với họ, hãy sử dụng “bây giờ”, “lập tức”…Nó cũng thể hiện sức mạnh và ý chí hành động, và bạn muốn nó sẽ xảy ra ngay lập tức.
7. Tăng cường
Bạn đã có một kế hoạch mới được gia cường và thực sự thuyết phục để chạm tới khách hàng? Điều đó rất tốt, bởi những từ này có nghĩa bạn muốn truyền năng lượng hay làm mọi thứ được tiếp thêm sức mạnh. Từ này bản thân nó đã khiến cho câu nói của bạn thêm sức hút.
8. Tập trung
Ai đó trong nhóm của bạn có thể “tập trung” tốt cho công việc, là người có nhiều khả năng giành được sự chú ý hơn người khác. Người đó sẵn sàng giải quyết một vấn đề khó khăn. Đó là lý do vì sao, ai đó “tập trung”, thì người đó sẽ gặp nhiều thuận lợi và được quan tâm nhiều hơn. 
9. Phù hợp, thích đáng…
Đây là những từ biểu thị sức mạnh to lớn nhất bạn có thể sử dụng. Gửi một email cho ai đó hôm nay và nói như vậy – nó hàm chứa ý nghĩa rất mạnh mẽ. Những từ như vậy thể hiện sự gắn kết chặt chẽ và phù hợp với nhau – nói khác đi, nó là thứ ngôn ngữ rất hữu ích cho công ty, thay vì điều ngược lại.
10. Tôi hiểu
Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là từ này. Hãy sử dụng nó trong các văn bản kinh doanh, bởi nó có mang đến một hiệu ứng rất thú vị. Nó có nghĩa, ai đó đã hiểu bạn đang nói gì, rằng bạn quan tâm và đối tác có ý nghĩa với bạn, khi bạn nói: Tôi hiểu.
Theo Business Insider

Những bài học lãnh đạo mà người lớn nên học từ trẻ con

Thông thường, khi nghĩ về lãnh đạo, chúng ta hay bị thu hút bởi bài học kinh nghiệm cũng như trình độ chuyên môn từ các ông chủ của chúng ta (cả trong quá khứ và hiện tại). Tất nhiên, điều này sẽ góp phần không nhỏ vào việc tích lũy kinh nghiệm, chuyên môn cho chúng ta để tiến tới thành công lâu dài.
Tuy nhiên, nếu chỉ thu hẹp trọng tâm những bài học vào các nhà lãnh đạo, chúng ta sẽ bỏ lỡ những bài học cần thiết khác.
“Đối với tôi, con tôi đã dạy cho tôi nhiều bài học về lãnh đạo hơn bất kỳ ông chủ nào. Tôi sẵn sàng đặt cược rằng con của các bạn cũng có thể làm những điều tương tự cho bạn, miễn là bạn chấp nhận. Tại sao ư? Đơn giản vì trẻ con không bị áp lực bởi khối lượng công việc khổng lồ hàng ngày, hàng tuần hoặc phải thanh toán một chồng hóa đơn, sắp xếp các cuộc hẹn hay bất cứ điều gì khác…”, Josh Linkner viết.
Dưới đây là một số bài học lãnh đạo mà Josh Linkner đã chia sẻ khi học được từ chính hai đứa con của ông:
Lòng nhân ái
Hầu hết trẻ con đều tốt bụng: chúng chào đón tất cả mọi người xung quanh, đối xử tốt với họ và chúng muốn tạo nên một điều khác biệt (theo chiều hướng tốt).
Tất cả trẻcon được sinh ra đều có bản chất thân thiện, nhân ái nhưng trải qua thời gian chúng bắt đầu trưởng thành hơn bằng những kinh nghiệm sống như người lớn và đôi khi, chúng đánh mất đi bản chất trong sáng ban đầu.
Với người lớn, lòng nhân ái, bao dung không phải là thách thức, nhưng nó là một sự lựa chọn có ý thức. Thay vì đưa ra một bình luận gay gắt có thể gây xung đột hoặc hiểu nhầm vì một vài hành động tiêu cực của thành viên trong nhóm, tại sao bạn không nhìn vào những điều tích cực mà người đó đã làm được?
Hãy nhớ rằng, không ai là không mắc sai lầm bởi vì tất cả mọi người đều có những áp lực và những lúc thiếu sáng suốt. Vì vậy, bạn phải học được cách nhìn nhận vấn đề một cách tích cực, nhất là khi bạn đang là một nhà lãnh đạo.
Luôn tò mò và đặt ra những câu hỏi?
Trẻ con thường rất tò mò về những  kiến thức mới, thậm chí, chúng còn đặt ra những câu hỏi vượt quá giới hạn hiểu biết của cha mẹ.  Tuy nhiên, chính điều đó lại tạo cho bạn một kinh nghiệm thú vị và thôi thúc bạn tìm hiểu để trả lời được những câu hỏi đó.
Cũng chính từ đó, những người làm cha, làm mẹ đồng thời đang làm lãnh đạo như bạn, sẽ tự đặt ra câu hỏi: Lần cuối cùng mình cho phép tâm trí thảnh thơi là khi nào? Đâu là lần cuối cùng mình đặt câu hỏi tại sao?...
Nếu bạn giải quyết công việc hằng ngày đơn giản như cách con cái bạn giải quyết những vấn đề mới, bạn sẽ thấy rằng những dự án hay bất cứ điều gì bạn đang thực hiện hóa ra có nhiều cách giải quyết hơn bạn nghĩ. Rõ ràng, đó là một điều bạn rất nên học hỏi.
Không vội vàng phán xét người khác
Trẻ con thường nghĩ rằng một người nào đó là có ý tốt, thú vị và vui nhộn. Vì vậy, chúng chỉ đưa ra phán xét hành động của một người trừ khi việc người đó làm một việc gì đó quá quá đáng mà thôi.
“Tôi biết nhiều người trong đội của tôi (và tôi cũng không ngoại lệ) thường vội vàng đưa ra phán xét,  và chúng tôi bị thất bại bởi chính những phán xét đó”, Josh Linkner nói.
Trong các cuộc phỏng vấn tuyển dụng, bạn đã bao giờ thử làm như những đứa trẻ để nhìn những thấy những kỹ năng tốt nhất của người đó cần thiết cho công việc đang cần tuyển người hay chưa? Nếu bạn tiếp cận một cuộc phỏng vấn (hoặc bất kỳ đối tác làm ăn nào) như một đứa trẻ, bạn sẽ nhìn thấy những  phẩm chất tuyệt vời của một ai đó trước khi đưa ra những đánh giá dựa trên quan sát bằng mắt.
Tập trung giải quyết từng vấn đề
Trước đây, tôi thường ngồi trong một cuộc họp nhưng vẫn không rời chiếc điện thoại: kiểm tra email, văn bản, xem bản tin thời tiết, ... Nhưng hiện tại, thói quen đó đã thay đổi bởi tôi nhận ra rằng tôi không thể làm tất cả mọi thứ cùng một lúc.
Nếu bạn cho phép bản thân dứt ra khỏi mọi việc và chỉ tập trung vào một việc - như trẻ con - bạn sẽ nhận được nhiều lợi ích hơn từ việc làm đó. Trẻ con tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc của chúng, chúng thường không cố gồng mình lên để làm nhiều việc hay để tâm trí ở nhiều nơi cùng một lúc.
Ví dụ: Nếu để xây một lâu đài cát tất cả những gì trẻ con nghĩ đến sẽ là các công cụ, xô, cát và vỏ sò xung quanh. Hoặc nếu chúng thích một bộ trang phục mới tại trung tâm mua sắm chúng sẽ nhìn ngắm mãi không thôi và tìm cách thuyết phục người lớn mua bằng được…
Tương tự như vậy, nếu bạn tập trung làm một việc gì đó với nhóm của bạn, họ sẽ ngạc nhiên trước mức độ chú tâm của bạn, và chính bạn cũng sẽ ngạc nhiên trước những thành quả mà bạn có thể làm được.
Tập trung vào các khả năng 
Khi trẻ em được đưa cho một cơ hội, chúng sẽ nghĩ đến một điều lớn lao, thậm chí là ước mơ một điều gì đó lớn hơn nữa. Chúng cho phép bản thân tập trung vào các khả năng có thể xảy ra trong tương lai, vì chúng không biết đến những rủi ro.
Nếu con trai của bạn thích chơi bóng đá, tâm trí của chúng có thể nghĩ đến một ngày nào đó được chơi cho đội bóng của trường, lớn hơn là một câu lạc và thậm chí chơi trong các giải đấu lớn. Khi đó, cậu bé sẽ không nghĩ rằng con đường đó khó khăn và từ bỏ, cậu chỉ tập trung nghĩ về tình yêu bóng đá mà thôi.
Trong công việc, nếu bạn là người đầu tiên nói "không, bạn sẽ không làm việc đó vì nó quá nguy hiểm" thì chính bạn là người đã làm cho nhóm của bạn mất đi cơ hội để tạo nên điều tuyệt vời. 
Thay vào đó, tại sao bạn không thử hãy thử suy nghĩ về khả năng "có, nhất định có thể làm được..." và cùng những người trong nhóm làm hết sức mình?

Muốn thành công, hãy chiến đấu với thất bại

Mặc dù chỉ chiếm 0,02% dân số nhưng người Do Thái lại đại diện cho hơn 10% người trong danh sách Fobes 400 người giàu nhất thế giới, hơn 10% danh sánh CEO của 500 hãng lớn nhất thế giới theo bình chọn của Fortune và khoảng 30% người dành giải Nobel.
Nhắc đến người Do Thái là nhắc đến sự thành công, vậy họ đối mặt với sự thất bại như thế nào? Kinh Torah cũng cho rằng, không có con người nào được kỳ vọng trở nên hoàn hảo.
Thậm chí nhà lãnh đạo Moses của người Do Thái cũng bị cho là mắc sai lầm khi ông đánh vào tảng đá cùng đoàn người của mình để tìm ra nguồn nước thay vì nói chuyện với nó như lời Chúa yêu cầu ông thực hiện. Thông điệp ở đây là: Thất bại chỉ là một phần trong cuộc đời của con người và không có lý do gì để sợ hãi khi nó xảy ra. Điều thử thách đối với mỗi người là cách họ đáp trả lại thất bại: Nó có thể dẫn tới nhiều thất bại hơn hoặc đỉnh cao vĩ đại hơn của sự thành công.
Có 2 điểm cốt lõi trong quan điểm của người Do Thái về sự thất bại gồm: Tránh đổ lỗi và sửa chữa nó. Chính vì xem là một phần cuộc sống nên người Do Thái khuyến khích việc đối mặt với thất bại, không đổ lỗi cho mọi thứ hay người khác thay vì chính bản thân bạn. Bằng cách đổ lỗi chongười khác, bạn sẽ tiếp tục mắc phải những sai lầm tương tự và sau đó lại tự hỏi tại sao mình không bao giờ tiến bộ lên được.
Vậy người Do Thái sửa chữa sai lầm bằng cách nào? Họ có một quá trình 4 bước được thực hiện hàng ngày hoặc ít nhất là 2 lần một tuần có tên h’eshbon ha’nefesh giúp nhìn sâu vào nội tâm và nhận ra những điểm mạnh, điểm yếu của bản thân:
Nhận ra lỗi lầm và chịu trách nhiệm về nó
Bước đầu tiên trong hành trình soi xét lại nội tâm là nhận ra và chịu trách nhiệm với lỗi lầm và từ đó nhận ra những tổn thất tiềm ẩn mà nó tạo ra đối với việc kinh doanh hay cuộc sống của chúng ta. Điều này có ý nghĩa sâu xa về mặt nhận thức.
Ví dụ, một sai lầm lặp lại phổ biến chính là sự trì hoãn. Đây chính là trở ngại lớn nhất đối với thành công thực sự. Không kể mức độ quan trọng của nhiệm vụ ra sao, nhiều người dường như không bao giờ tự họ đứng dậy để đủ thời gian hoàn thành công việc một cách hợp lý. Họ chần chừ, trì hoãn cho đến khi buộc phải đuổi theo thời gian và chịu áp lực thời hạn công việc. Chính điều này cũng làm gia tăng tình trạng căng thẳng và tức giận.
Nếu mọi người trung thực với bản thân mình, họ sẽ nhận ra rằng mình đang có vấn đề. Nhưng khắc phục vấn đề lại là điều khó. Để giải quyết được nó, bạn cần hiểu trọn vẹn những tổn thất do việc trì hoãn đang gây ra trên mọi cấp độ. Ngoài ra, hãy xem thói quen chần chừ là một kẻ thù đứng giữa bạn và thành công. Từ đó bạn sẽ có động lực chiến đấu với nó trong lần xuất hiện tiếp để gặp được thành công. Quá trình này có thể áp dụng tương tự đối với những thói quen khác như tức giận, thiếu tập trung hay bi quan.
Nhận ra điểm lỗi trong suy nghĩ
Một khi bạn nhận ra thất bại cũng như tác động tiêu cực của nó đến cuộc sống, bạn có thể tiến đến bước thứ 2 là nhận ra điểm lỗi trong tư duy đã gây ra lỗi lầm.
Hãy xem xét về sự kiêu ngạo. Chính điều này dẫn dắt bởi những ý nghĩ sai lầm từ việc bạn cho rằng mình có giá trị cao hơn những người khác. Từ đó, bạn sẽ có những hành động dẫn tới thất bại khi đánh giá thấp đối thủ. Bằng cách phân tích kỹ lưỡng quá trình suy nghĩ dẫn tới sự kiêu căng hay bất kỳ thói xấu nào gây ra thất bại, bạn có thể phát hiện ra đâu là điểm logic bị lỗi và bắt đầu sửa chữa nó.
Thừa nhận sai lầm của bản thân và người khác
Bước thứ 3 cũng quan trọng không kém chính là thừa nhận lỗi lầm của bản thân và những người khác. Đây là quan điểm ẩn chứa nhiều sự khôn ngoan phía sau.
Một huấn luyện viên nổi tiếng về thói quen sống từng cho biết, có một thực tế là những khách hàng của ông hiểu rằng ông sẽ gọi và kiểm tra họ, thúc đẩy họ thực hiện những nhiệm vụ một cách hiệu quả. Ý tưởng đặt ra ở đây là khi những người khác nhận thức được các vấn đề và lỗi lầm của bạn, họ có thể thúc đẩy bạn tránh mắc lại chúng. Vì vậy nếu bạn thừa nhận các vấn đề của mình với những người xung quanh, bạn sẽ thấy rằng khó tiếp tục mắc lại chúng.
Trở lại ví dụ về sự trì hoãn, một khi bạn thừa nhận vấn đề này với những đồng nghiệp của mình, bạn sẽ thấy khó để tiếp tục duy trì thói quen này. Bạn hiểu rằng mọi người biết đâu là lý do thực sự khiến mọi người chậm trễ trong dự án. Chính điều này sẽ thúc đẩy bạn không chần chừ nữa. Bạn cũng có thể áp dụng tương tự với các thói quen dẫn tới thất bại khác trong cuộc sống của mình.
Tự hứa rằng sẽ không chịu thua nữa
Bước thứ tư này chính là một giao ước nhằm giúp bạn kiên trì với việc không đi theo những con đường suy nghĩ sai lầm. Tuy nhiên dễ dàng để bạn hứa miệng với chính mình nhưng càng dễ hơn khi phá vỡ chúng. Vì vậy hãy viết ra một lời cam kết cá nhân với chính mình, với vợ hoặc chồng mình, với người bạn thân, huấn luyện viên của bạn hay thậm chí là với Chúa để thay đổi suy nghĩ và thói quen của bạn.

Sắp xếp công việc

Khi chính sách “hạn chót” bắt đầu được đưa vào vận hành nơi công sở, những người hay trì hoãn đã phải hứng chịu nhiều chỉ trích từ xã hội khi “việc hôm nay lại để ngày mai”.
Nhưng hóa ra, bên cạnh những người hoàn thành việc muộn, nhưng lại có người thích hoàn thành công việc sớm quá mức cần thiết. 
“Xu hướng hoàn thành việc sớm hơn thời hạn đang ngày càng gia tăng", tờ báo chuyên khoa học tâm lý Psychological Science khẳng định.
Hiện tượng này thể hiện ở một số hành vi như trả lời cả email rác, thanh toán hóa đơn trước thời hạn...
“Đây là một lựa chọn không hợp lý”, tờ báo khẳng định, nhưng nó phản ánh việc mọi người sẵn sàng đánh đổi để tránh cảm giác cập rập trong công việc.
Bài báo trích đăng một thí nghiệm của trường đại học Pennsylvania State, nghiên cứu quá trình đưa ra quyết định trong công việc cần hoạt động tay chân. 
Trong đó, sinh viên được yêu cầu xách một chiếc giỏ xuống đồi. 
Họ được chọn một trong hai cách: Nhặt giỏ gần đỉnh đồi rồi mang xuống chân đồi, hoặc là đi xuống đến gần chân đồi rồi nhặt một chiếc giỏ, đi vài bước nữa rồi đặt xuống chân đồi. 
Hầu hết nhóm nghiên cứu đoán chủ thể sẽ xuống gần chân núi, nhặt một chiếc giỏ đem về. 
Nhưng kết quả cho thấy phần lớn sinh viên chọn cách nhặt giỏ từ gần đỉnh, khiến họ phải xách nó lâu hơn cần thiết. 
Nói cách khác, họ tự mua việc vào thân mà không được lợi lộc gì. 
“Chúng tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra”, ông David Rosenbaum - trưởng nhóm thí nghiệm của trường cho biết. 
“Chúng tôi nghĩ có lẽ mình đã đưa ra hướng dẫn sai”. 
Để xác nhận lại kết quả của cuộc thí nghiệm, đồng thời tìm hiểu rõ hơn hành vi phi lý này, các nhà nghiên cứu tiến hành thêm 8 đợt thí nghiệm nữa. 
Ví dụ, nhiều đồng xu kim loại được bỏ vào giỏ, khiến khối lượng tăng lên, mang vác sẽ mệt hơn. 
Nhưng cuối cùng hầu hết chủ thể vẫn nhặt giỏ gần đỉnh đồi rồi xách xuống. 
Qua các thí nghiệm, nhóm nghiên cứu đi đến giải thiết: Con người có xu hướng cam chịu làm thêm công việc chân tay, đổi lại không bị gánh nặng về tinh thần. 
Cụ thể, ông Rosenbaum cho biết mọi người thường tìm mọi cách để giảm thiểu gánh nặng của“bộ nhớ làm việc”, một nguồn lực trí tuệ cần thiết nhưng rất hạn chế, giúp con người nhớ để thực hiện các nhiệm vụ ngay lập tức. 
Khi nhặt giỏ ngay từ đỉnh đồi, chủ thể sẽ không cần nhớ để nhặt nó lúc sau. 
Thực chất họ đang giải phóng bộ não để có thể tập chung vào các nhiệm vụ khác có thể phát sinh sau này. 
Ứng dụng của nghiên cứu này khá rộng, các nhà nghiên cứu cho biết. 
Nó giúp giải thích hành vi của nhiều nhân viên bị ám ảnh bởi hạn chót, họ luôn giữ hộp thư email trống thư chưa đọc, hoàn thành các nhiệm vụ nhỏ nhặt ngay khi được giao. 
Tuy nhiên, có nhiều bất lợi khi hoàn thành công việc sớm, nhất là trong thời đại kỹ thuật số như hiện nay, ông Alan Castel – giáo sư tâm lý tại đại học California khẳng định. 
Điện thoại di động, máy tính và các công nghệ khác là những công cụ hữu dụng để con người giải quyết một dòng liên tục các nhiệm vụ, nhưng chúng cũng khiến con người lệ thuộc.
"Bạn có xu hướng bị cuốn vào việc trả lời email hay nhận điện thoại, những việc nhỏ nhặt như vậy tích tụ lại sẽ tốn một nguồn lực khá lớn", giáo sư Castel khẳng định.
“Những người chăm chăm gạch bỏ các nhiệm vụ vặt khỏi danh sách có cảm giác họ được việc, nhưng thực chất họ được việc ‘nhỏ”, chứ không phải việc ‘to’”, ông nói.  
LỀ PHƯƠNG

Vì sao không ai giàu quá 3 đời?

Khi còn học ở HBS, có lần giáo sư đặt câu hỏi, theo bạn, doanh nhân là ai. Rất nhiều quan niệm khác nhau được đưa ra vì học viên đến từ nhiều nước khác nhau, nhiều nền văn hóa khác nhau. Sau đó thì thầy mới đưa ra quan niệm các giáo sư trong trường, thành một quan điểm hay còn gọi là trường phái Harvard về doanh nhân. Nôm na là doanh nhân là người lãnh đạo, có thể làm chủ hay không phải làm chủ, nhưng phải là lãnh đạo doanh nghiệp hay tổ chức có lợi nhuận. Mục tiêu làm ăn là phải có lợi nhuận, nhưng doanh nhân phải lèo lái làm sao đó để không xung đột với đạo đức xã hội. 
Doanh nhân phải giải quyết sao cho sự phát triển của doanh nghiệp của mình không gây phương hại đến môi trường thiên nhiên. Doanh nhân phải làm từ thiện xuất phát từ tâm của mình, từ tình đồng loại chứ không phải vì nhu cầu marketing. Và cuối cùng là doanh nhân phải biết chia sẻ với thế hệ sau, về cả tiền bạc lẫn vốn sống, kiến thức nhằm tạo ra một thế hệ doanh nhân mới khi mình chết đi. Các quan niệm khác tuy có khác trường phái Harvard chút ít, song vẫn tựu trung các ý trên. Thành một chuẩn thế giới về doanh nhân.
Nghe xong, lúc đó Tony hoảng hồn, thấy mắc cỡ. Vì mang tiếng là doanh nhân đã lâu, ngày 13/10 nào cũng tổ chức ăn uống hát hò tặng bằng khen treo đầy nhà, nhưng mình đã làm được gì. Chẳng làm được gì cho cộng đồng và chẳng chia sẻ với ai một cách tự nguyện. Bạn bè hỏi, ở Việt Nam, doanh nhân là thế nào. Tony thật sự lúng túng, và nói ở Việt Nam muốn làm doanh nhân không có tiêu chuẩn hay ai cấp phép, nên tụi tao mở công ty hay làm giám đốc thì được gọi là doanh nhân, hoặc đăng ký vào câu lạc bộ doanh nhân nào đó là xong. Đó là tiêu chuẩn Việt Nam (TCVN). 
Suy nghĩ lại, vậy nước mình chắc không có ai, hay có mà mình chưa biết. Mười lăm năm đi làm, gặp n người gọi là doanh nhân, mình thấy không ai thỏa hết các điều kiện của chuẩn thế giới như thế cả. 
Có người thì làm giàu một cách nhanh chóng nhờ lấy tài nguyên thiên nhiên, chặn dòng chảy của các con sông làm thủy điện, xả nước thải ra sông mặc cá tôm chết sạch. Có người đoạt giải anh hùng từ thiện, quán quân từ thiện nhưng lu loa lên cho cả thiên hạ biết, ghi rõ tên mình hay doanh nghiệp mình lên phong bì, chỉ cho vài triệu đồng nhưng phải bắt những thân phận đáng thương kia phải khóc phải cười phải cám ơn xỉu lên ngất xuống, để quay lên ti vi, để chụp hình lên báo. 
Có người có con đường làm giàu bí hiểm, không ai biết làm sao họ giàu vì họ không muốn chia sẻ. Vì cái khôn của người Trung Quốc và các nước Á Đông chịu ảnh hưởng là “cho bạc cho vàng, không ai trỏ đàng đi buôn”, giấu nhẹm bí quyết làm ăn. Bao nhiêu tỷ phú thế giới lúc họ chia gia tài, chỉ để lại cho con vài đồng gọi là, còn tất cả đều đưa vào quỹ từ thiện, trong khi bên ta thì ngược lại. Nhà thường thường bậc trung có hai đứa con thì ông cha bà mẹ cũng cày gần chết để có hai cái nhà cho chúng nó làm của. Còn rất nhiều doanh nhân ở ta thì HẸP NGƯỜI NHƯNG RỘNG MÌNH, bản thân hay con cháu thì phung phí, mua siêu xe, đốt tiền nhưng với đối tác hay người làm thì o ép, kỳ kèo từng đồng, từng xu. Rộng rãi chuyện tiền bạc với con cái, thương hay không thương? Tụi Tây nói vậy là không thương. Vì làm cho nó hỏng. Con cháu Hòa Thân, công tử Bạc Liêu… giờ liêu xiêu đói rách, dù cha ông họ từng tuyên bố là tiền tôi ăn 5 đời chưa hết. Nhưng sao đời thứ 3 lại đã phải chạy xe ôm? 
Lúc thảo luận, mình có ngồi chung nhóm có hai bạn Trung Quốc. Thấy các bạn nói là bên đó, vẫn có khái niệm “không ai giàu ba họ”, tức giàu cho lắm, ba thế hệ sau thì cũng hết giàu. Nhưng ở phương Tây, họ giàu đến cả chục thế hệ, cụ thể trong nhóm vẫn có một anh người Ý là thế hệ thứ năm của một tập đoàn sản xuất các sản phẩm cà chua. Vậy Âu, Á có gì khác biệt.
tích đức, làm giàu, giàu 3 đời, gia tài,
Tony với hai người bạn Trung Quốc bèn đi tìm hiểu tiếp, vô thư viện tìm tài liệu đọc, rồi phỏng vấn bao nhiêu là người. Cuối cùng cũng tạm rút ra được nguyên nhân trong một cổ thư Trung Quốc thế kỷ 15, họ cũng làm thống kê trong cả mấy ngàn năm lịch sử Trung Quốc và châu Á, nên nhóm tạm tin và dùng làm cơ sở nghiên cứu tiếp. Cuốn sách nói về “sức mạnh của sự chia sẻ” (the power of giving). Một người sinh ra, để thành đạt, có 1 PHẦN TÀI, 2 PHẦN ĐỨC VÀ 7 PHẦN PHÚC. Nôm na cái phúc này là cái may mắn, phúc phần của gia đình tổ tiên để lại. Sinh ra có phúc, nó đẹp đẽ khôi ngô lành lặn, nói một hiểu mười. Cái đó sẽ quyết định 70% sự thành đạt. Vấn đề là con người mình không biết cái phúc của mình bao nhiêu, nên con người muốn thành đạt phải tích đức, tức tăng tỷ lệ trong cái room* 20% đó. Phải luyện tài, để đạt tối đa trong cái room 10% còn lại.
Có ví dụ ông Trương ở Hàng Châu, một nhà buôn nổi tiếng thời Đường. Số phận của ông là thương gia, nên thang đo sự thành công là số tiền có được. Phúc của ông là được 100,000 lượng vàng, đó là tới điểm cực đại của đồ thị sự nghiệp của ông. Tức ông nếu chỉ có 50,000 lượng, thì công việc cứ vẫn phát đạt, vì đồ thị vẫn còn đi lên. Nhưng khi ông có 100,000 lượng rồi mà vẫn cứ tích lũy tiếp, thì sự nghiệp bắt đầu xuống dốc. Rủi ro xui xẻo, rồi đau ốm bệnh tật, đủ thứ chuyện cho nó mất dần mất dần, rồi xuống con số 0. Đó là thế hệ thứ ba của ông sẽ phải gánh chịu.
Người phương Tây họ nắm bắt cái này sớm, họ đưa ra giải pháp. Đó là bí mật của nhà giàu phương Tây. Họ chỉ nuôi con nuôi cháu đến 18 tuổi. Rồi tùy đứa trẻ quyết định. Muốn học nữa thì đi vay, của chính phủ hay của gia đình, có hợp đồng luật sư đàng hoàng. Xong ra trường, tụi này cũng cày quần quật như bao nhiêu người khác để trả nợ. Sau một thời gian dài mới vô công ty của gia đình làm, rồi leo dần lên như người ngoài vậy. Nên tụi nó quý trọng đồng tiền. Các tỷ phú phương Tây vì không biết cực đại của cuộc đời mình là bao nhiêu, nên họ chủ động bỏ bớt. Khi đến con số 99,000 lượng, họ cho đi 90,000 lượng vào quỹ từ thiện, chỉ còn 9,000. Số phận của họ lại được tiếp tục 91,000 lượng nữa, nên làm ăn cứ lại phát đạt. Cứ như thế, tới đời con đời cháu, cứ phát đạt hoài. Chưa kể khi cho đi, sức mạnh của sự chia sẻ, PHÚC LẠI TĂNG LÊN, cực đại của họ cao hơn, mức cực đại lần sau sẽ là 150,000 lượng chứ không phải 100,000 lượng nữa.
Đọc xong. Thở dài. Hiểu. Thôi thì “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”. Thôi giờ lo cho tụi nhỏ, cho thế hệ “Tony con” hưởng một chương trình giáo dục thật tốt đến năm 18 tuổi. Rồi thôi, không để lại một xu. Rồi nó muốn học gì thì học, làm gì thì làm. Nó muốn học tiếp thì vay tiền, ngành học gì thì tùy nó lựa chọn, theo đam mê (passion) và sứ mạng (mission) cuộc đời của nó. Hoặc giả dụ nó muốn đi làm luôn từ năm 18 tuổi cũng được. Siêu xe biệt thự gì thì tự nó làm lấy mới bền vững được.
Mình, mảnh đất bé xinh ở một góc đồi Đà Lạt, cất cái nhà nhỏ ẩn trong rừng thông, bình yên, sáng pha ấm trà Cầu Đất, xong đạp xe đi dạy, truyền cho thế hệ sau những cái mình đã biết. Chiều tưới cây tưới hoa trong vườn, viết thơ, viết văn, đọc sách, đối ẩm với bạn hiền. Chờ trăng lên và gió ngàn vi vút qua đồi thông trước mặt. Hổng biết có làm được không nữa. Thấy cũng khó nhưng ráng.

Sunday, November 16, 2014

Goodfellas

[Phim cũ mà hay] Goodfellas (1990) : http://www.baomoi.com/Phim-cu-ma-hay-Goodfellas-1990/132/15281485.epi

Thursday, November 6, 2014

Yakura

Công dân Mỹ kể lại khoảnh khắc anh chứng kiến và can thiệp vào việc một thành viên của tổ chức tội phạm Yakuza thanh toán đối thủ ở sân ga, trước sự thờ ơ của người dân.

"Tôi nghĩ Nhật Bản vẫn là một quốc gia an toàn nhưng tôi sẽ không đi cửa ga 7-11 thêm một lần nào nữa". Ảnh: Business Insider.
Mặc dù tôi, Ken Seeroi, sinh ra và lớn lên tại Mỹ, một quốc gia đa chủng tộc và văn hóa, nhưng tôi chưa bao giờ chạm mặt xã hội đen trong suốt những năm tháng của tuổi thơ và thời niên thiếu. Cuộc chiến của tôi và một tay xã hội đen Yakuza, khi tôi đang đi công tác tại Nhật Bản, là câu chuyện mà tôi không bao giờ quên.
Như các buổi tối thường lệ, tôi uống rượu với vài cô gái Nhật Bản mà tôi vô tình quen tại thành phố Ikebukuro. Vì hôm đó là thứ 4 và mọi người phải đi làm vào ngày mai nên chúng tôi quyết định về sớm. Tôi còn nhớ cảm giác nóng ngột ngạt và hôi thối khi tôi bước xuống nhà ga Ikebukuro ở cửa 7-11. Đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng động lớn, giống như tiếng nổ của quả bóng.
"Một tiếng, hai tiếng, 3 tiếng", tôi nhẩm trong miệng. Khi tôi quay sang bên trái, một đám người Nhật đang quây thành vòng tròn lớn. Với bản tính hiếu kỳ, tôi cố gắng chen vào giữa để xem chuyện gì xảy ra. Một người đàn ông khổng lồ, mặc chiếc áo khoác màu kem với cái đầu cạo trọc, đang đá liên tục vào bụng, xương sườn và cổ của một người đàn ông khác.
Nạn nhân có ngoại hình khá gầy, mặc chiếc áo sơ mi màu tím, nằm úp mặt và bất tỉnh trên sàn gạch trắng. Tôi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và ghê sợ những âm thanh khủng khiếp đó. Hắn đá tới tấp vào người đàn ông đáng thương kia còn mọi người xung quanh đều im lặng.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra và thấy mình như rơi xuống địa ngục sau khi tôi đã thưởng thức một loạt đồ ăn, uống ngon. "Tại sao không ai giúp đỡ người đàn ông kia? Một tấn cảnh sát ở thành phố Ikebukuro đang ở đâu?", trong đầu tôi liên tiếp xuất hiện những câu hỏi.
Mọi người chỉ co rúm và nhìn đi chỗ khác. Họ không la hét hay di chuyển, thậm chí họ không dám mở miệng. Trong hoàn cảnh này, tôi cố gắng không áp đặt các giá trị đạo đức của Mỹ lên Nhật Bản vì quốc gia này có nền văn hóa khác. Tuy nhiên, theo một nguyên tắc về chiến đấu, ta sẽ không bao giờ đá đối phương khi anh ta đã ngã và không còn khả năng chống cự. Tại Mỹ, nếu ai đó tấn công tôi, tôi sẽ nghĩ ngay đến việc cầu cứu những người xung quanh. Tôi sẽ làm bất kỳ điều gì như gọi 911, dùng iPad, iPhone để quay video, ném chiếc MacBook Air vào hắn để thoát thân.
Tôi biết anh chàng to lớn kia không phải là một người bình thường. Hắn là Yakuza. Tôi biết nhóm xã hội đen này vì chúng thường tổ chức một cuộc họp vào mỗi buổi sáng thứ 3 trong thị trấn của tôi. Nghe có vẻ kỳ lạ nhưng tôi cảm thấy họ là những người tốt thực sự. Các bố già thường ngồi trên những chiếc ô tô màu đen. Hầu hết các mafia sẽ mặc quần áo màu đen và cạo trọc đầu. Khuôn mặt của họ toát lên sự lạnh lùng như những chiếc máy bay chiến đấu K-1. Tôi nghĩ ông ta là một trong số họ.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh. Ông ta cúi xuống, túm lấy tóc nạn nhân, nâng anh ta lên bằng một tay và ném cả cơ thể đó vào không trung như ném một con rối. Sau đó, ông ta chạy nhanh về phía trước và đánh tới tấp vào hộp sọ. Tôi cảm thấy hoảng sợ vì những hành động này không giống các cuộc đánh nhau thông thường. Tôi chắc chắn đây là một vụ giết người. Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi tím nhắm chặt mắt và nằm cuộn lại, thậm chí không thể thở với vũng máu trên nền gạch trắng.
Tuy nhiên, dường như Yakuza chưa cảm thấy thỏa mãn. Hắn tiếp tục cúi xuống và ném nạn nhân thêm vài lần nữa. Tất cả nhân chứng đều không di chuyển. Không khí trong nhà ga Ikebukuro như đóng băng. Tôi không thể chịu đựng cảnh tượng này thêm nữa và quyết định bước về phía trước, đẩy tên Yakuza nhằm chất dứt hành động tàn bạo của hắn.
Tôi bước đến bên cạnh người đàn ông đáng thương, đặt bàn tay tôi vào giữa ngực của Yakuza và đẩy hắn ra. Tôi không nói một lời nào vì tôi không biết nói điều gì. Vào lúc đó, tôi mới biết hắn to đến chừng nào. Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt hoang dã và giận dữ như thể hắn sẽ lấy đầu của tôi. Trong khoảnh khắc hắn nhìn tôi, tôi không biết dùng từ Nhật Bản nào để nói với hắn nên thu tay về. Tôi nhìn thấy tia sáng lóe lên trong mắt hắn như muốn nói: "Tao sẽ giết mày". Tuy nhiên, hắn đã hạ ánh mắt, khẽ gật đầu và khép hai tay dọc với thân và nói tiếng Nhật với tôi: "Xin lỗi đã làm phiền anh". Sau đó, hắn đi ngang qua tôi, bước lên cầu thang và ra khỏi nhà ga.
Đột nhiên, mọi người cùng gọi điện thoại nhưng trong 10 phút chờ đợi, tôi không thấy cảnh sát, xe cứu thương hay bất kỳ nhân viên của cơ quan chức năng nào đến. Tôi đứng bên cạnh nạn nhân với những vết thương trầm trọng và đếm thời gian. "Mình phải tự làm mọi việc trong khi đồn cảnh sát ở gần đây sao?", tôi đã tự hỏi trong đầu. Đám đông vẫn quây thành vòng tròn vì hiếu kỳ, ngoại trừ hai phụ nữ và một người đàn ông quỳ cạnh nạn nhân. Cuối cùng, một đoàn xe cứu thương đến và đưa nạn nhân đi cấp cứu. Lúc này tôi mới nhận ra anh ta vẫn còn thở. Sau đó, cảnh sát đến để dọn dẹp hiện trường.
Khi đám đông bắt đầu tản ra, một cảnh sát hỏi các nhân chứng về vụ việc. "Tôi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Tôi có thể miêu tả hung thủ. Hắn ta mặc chiếc áo khoác màu kem. Ngoài ra, tôi sẵn sàng chỉ cho ông biết nơi hắn sẽ đến vào sáng thứ 3", tôi khẳng định. Tuy nhiên, viên cảnh sát chỉ nhắc lại 3 lần câu "chúng tôi sẽ xử lý việc này" và quay đi.
Tôi nhìn ra xung quanh và thấy một vài cô gái ôm nhau khóc khi họ nhìn thấy vũng máu trên nền. Sau vài phút choáng váng, tôi quyết định đến cửa hàng tiện lợi và mua hai quả bưởi vì tôi không còn nơi để đi. Khi tôi ổn định chỗ ngồi trên tàu, tôi nghĩ Nhật Bản vẫn là một quốc gia an toàn nhưng tôi sẽ không đi cửa ga 7-11 thêm một lần nào nữa.
Đinh Nhung

Khoảnh khắc chạm trán Yakuza trên tàu điện ngầm : http://www.baomoi.com/Khoanh-khac-cham-tran-Yakuza-tren-tau-dien-ngam/119/15209643.epi

Monday, October 27, 2014

7 mẹo giúp lập tức tăng năng lượng cho trí não

7 mẹo giúp lập tức tăng năng lượng cho trí não :

Một người với bộ não nhạy bén có nhiều khả năng thành công trong bất kì lĩnh vực đòi hỏi cạnh tranh nào.

Để giữ não của bạn hoạt động tốt, điều quan trọng là bạn tập thể dục não của bạn. Chúng ta càng ít sử dụng trí óc, chúng ta càng nhanh chóng trở thành kẻ kém thông minh. Đặc biệt là dân văn phòng, họ có ít thời gian, ngại thay đổi, thường xuyên lặp lại các hành động giống nhau mỗi ngày chẳng hạn truy cập vào các trang web giống nhau, sử dụng các ứng dụng giống nhau của email, ăn trưa tại cùng một cửa hàng.
Để kích thích trí não và tăng cường năng lượng trí não của bạn, hãy thử những mẹo sau để thổi bùng các ý tưởng mới.
Mô hình trò chơi trí tuệ Playable Art Cube giúp phát triển trí thông minh 
1. Chơi các trò chơi trí tuệ
Tôi là một tín đồ của các trò chơi trí tuệ. Tôi thường nằm dài trên ghế để nghiên cứu chúng. Một trong những trò chơi trí tuệ gần đây nhất tôi chơi là xếp hình với khối lập phương (Playable Art Metal Cube). Với thiết kế màu mè, nó có thể làm vật trang trí trên bàn làm việc của bạn. Kết quả là, chỉ sau một thời gian, trí não của tôi đã phản ứng nhanh hơn rất nhiều.
2. Đọc những thứ bạn ít khi đọc
Hoạt động trao đổi chéo rất tốt cho trí não. Gần đây, tôi bắt đầu đặt mua những cuốn sách kinh tế và những cuốn sách về sáng tạo và lịch sử thế giới, những lĩnh vực tôi chưa hề quan trước đây. Thay đổi thói quen đọc đem lại những ý tưởng mới đáng ngạc nhiên.
3. Tìm kiếm cơ hội nói chuyện với những người thực sự thông minh
Một cách để có được sự vượt trội trong sức mạnh tư duy đó là nói chuyện với những người thông minh.
4. Uống một tách cà phê
Thật buồn cười khi nghĩ rằng cà phê sẽ làm chậm suy nghĩ của bạn. Ma thuật của thức uống màu đen có thể giúp bạn dễ tập trung hơn, chú ý hơn và giảm stress.
5. Đi tới những nơi chưa bao giờ đến
Hãy thu dọn đồ đạc cho vào vali ngay lập tức, đi tới những nơi bạn chưa từng đặt chân tới. Thực tế là việc suốt ngày đi ăn, đi chơi ở một địa điểm quen thuộc hay quán cà phê ruột, khiến cho các tế bào não hoạt động chậm chạp hơn và phản ứng chậm hơn.
6. Bước chân nhanh hơn trong giá lạnh
Bạn muốn tỉnh táo hơn và sẵn sàng cho các cuộc họp ở cơ quan, hãy cố gắng dậy thật sớm. Nhất là vào mùa đông, mặc quần áo đủ ấm, rồi đi bộ nhanh trong cái lạnh đến văn phòng. Điều đó sẽ kích thích trí não của bạn gấp nhiều lần.
7. Gọi điện thoại cho vài người bạn cũ
Việc nhắc lại quá khứ giúp cho các dây thần kinh của bạn phấn khích hơn. Hãy tìm một người bạn cũ hay một đối tác làm ăn cũ thân thiết, để hâm nóng tình cảm cũng như khiến cho đối tượng một sự ngạc nhiên thú vị.
Nội dung được thực hiện qua tham khảo nguồn tin từ tờ Business Insider, một trang tin lớn của Mỹ. Business Insider nổi tiếng bởi các bài viết tổng hợp từ nhiều nguồn tin với các chủ đề khác nhau.
Hoàng Dung

http://www.baomoi.com/7-meo-giup-lap-tuc-tang-nang-luong-cho-tri-nao/76/15122880.epi

6 thói quen tốt hàng ngày

6 thói quen hàng ngày của những lãnh đạo thành công nhất thế giới :

Những CEO thành công dường như có một khả năng kỳ lạ để làm mọi việc mặc dù họ cũng chỉ được phân bổ 24h/1 ngày như những người khác. Có một số điểm tương đồng nổi bật trong những thói quen của giám đốc điều hành thành công nhất như sau:

1, Thức dậy sớm
Đây là điểm chung của rất nhiều CEO giỏi. CEO Brett Yormark của hệ thống New Jersey dậy lúc 3:30 a.m. David Cush - CEO của Virgin America bắt đầu một ngày lúc 4h15 am. Robert Iger, CEO của Disney tỉnh giấc lúc 4:30 mỗi sáng và Dan Akerson, cựu CEO của General Motors nói hiếm khi anh ta dậy sau 4:30 hoặc 5h sáng. Nếu bạn muốn trở thành những người thành công, đừng bỏ lỡ cơ hội của mình trên giường. Hãy dậy sớm và khởi động một ngày mới bằng những bài tập thể dục hoặc lên danh sách việc phải làm giống CEO hàng đầu này.
2, Thường xuyên tập thể dục
Thường xuyên tập thể dục là điểm chung giữa những CEO dậy sớm. Trên thực tế, đây là một trong những điều đầu tiên mà rất nhiều các chuyên gia làm trong ngày. Andrea Jung, cựu CEO của Avon Products, luôn luôn thức dậy lúc 5 giờ sáng để sử dụng phòng tập thể dục trước khi làm việc. Giám đốc điều hành Unilever Paul Polman dậy sớm lúc 6 giờ sáng để có thời gian chạy bộ. Ông nói mình sử dụng thời gian tập luyện để suy nghĩ về những việc sẽ làm trong ngày
Haim Saban, Giám đốc điều hành của Saban Capital, làm việc trong một giờ, sau đó dành 75 phút tập thể dục trước khi ông cảm thấy mình đã thực sự muốn bắt đầu một ngày mới. Yormark, người có vinh dự là Giám đốc điều hành trẻ nhất tại NBA cũng đúc kết tập thể dục mỗi buổi sáng là rất tốt. Nếu không có thời gian, bạn có thể tính cách đi bộ đến văn phòng làm việc như một cách rèn luyện thân thể khi ngày mới bắt đầu
3, Tập thiền mỗi ngày
Thiền là một chiến lược cực kỳ phổ biến để rèn luyện sự tập trung và giữ cho tâm trí được bình an. Oprah Winfrey là ví dụ tiêu biểu cho CEO dành thời gian cho việc thiền định ít nhất 20 phút mỗi ngày.
Trong một bài báo trên trang web của mình, Winfrey trích dẫn nhiều lợi ích từ việc thực hành thiền: "các kết quả thu được thật tuyệt vời, giấc ngủ tốt hơn, cải thiện mối quan hệ với vợ chồng, con, đồng nghiệp. Một số người đã từng bị chứng đau nửa đầu không nữa. Năng xuất làm việc lớn hơn và sáng tạo hơn"
Rupert Murdoch - tỷ phú hàng đầu thế giới viết trên Twitter: "Hãy cố gắng học thiền, thật không dễ dàng để bắt đầu, nhưng cũng nên cố gắng để cải thiện tất cả mọi thứ."
4, Giảm bớt các cuộc họp
Họp hành là việc rất tốn thời gian và nguồn lực nên nhiều CEO cho rằng đây là điều không cần thiết. Thay vì phải chi tiền thường xuyên cho các buổi họp (đồ ăn, nước uống, in ấn…), bạn có thể xem xét các biện pháp thay thế để giảm hoặc bỏ luôn các buổi họp. Mark Cuban, chủ nhân Dallas Mavericks, nhận xét: “Nếu không phải bạn đang cần chốt hợp đồng, thì họp hành là việc làm lãng phí thời gian. Có rất nhiều cách để trao đổi với nhau, hoặc nếu cần thiết phải có một cuộc họp, thì nó nên có thời gian cụ thể và đạt được kết quả trước khi kết thúc”. Nếu bạn băn khoăn làm sao có thể làm theo tất cả các thói quen trong danh sách này, thì việc bỏ đi các cuộc họp trong ngày có thể là một giải pháp. Hãy cố gắng trao đổi qua email hoặc các phương tiện khác, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
5, Tổ chức các chi tiết
Có hàng trăm đầu việc cần giải quyết mỗi ngày vì thế chìa khóa của mỗi CEO là tổ chức, sắp xếp hệ thống làm sao mọi thứ có thể chạy trơn chu. Danny Meyer, Giám đốc điều hành của Union Square Hospitality Group, có một hệ thống ghi nhớ giúp ông theo kịp với tất cả trách nhiệm của mình mà không sa vào nhiều gián đoạn trong suốt cả ngày. Mỗi ngày, trợ lý của ông sẽ gửi bản lịch trình cho ngày tiếp theo, các vấn đề còn tồn đọng, thông tin cần thiến và các ghi chú cho dài hạn. Chia sẻ về hệ thống này, Danny nói: “Chúng tôi mới chỉ bắt đầu cách ghi chú này vào năm ngoái, và tôi không biết phải quản lý mọi việc ra sao nếu không có nó. Tôi luôn quan tâm tới từng chi tiết nhỏ. Với cách làm này, tôi không phải lo sẽ bỏ quên điều gì”. Bạn có thể làm theo phương pháp này bằng cách dành một khoảng thời gian trong ngày để ghi chú những chi tiết dù nhỏ nhất. Việc cố gắng xử lý tất cả mọi chuyện cùng lúc sẽ khiến tiến độ làm việc của bạn bị ảnh hưởng.
6, Nuôi dưỡng sự sáng tạo
Trên tất cả những thói quen khác trong danh sách này, nuôi dưỡng sự sáng tạo của riêng bạn có lẽ là quan trọng nhất. Đây là yếu tố quyết định sự thành công và bền vững của một tổ chức.
Và có lẽ không ai thể hiện tinh thần sáng tạo nổi bật hơn so với cựu Giám đốc điều hành Apple Steve Jobs. Cách lãnh đạo đặc trưng của ông chính là ngọn lửa đam mê, nhiệt huyết, thích sáng tạo tỏa sáng từ chính con người ông. Ông là ngọn lửa truyền cảm hứng cho những nhân viên APPle khác với đòi hỏi phải đổi mới từng giờ, từng ngày. Sáng tạo trở thành triết lý và tiêu chuẩn làm việc số 1 của Apple, cũng là nhân tố cạnh tranh quan trọng nhất của Apple.

http://www.baomoi.com/6-thoi-quen-hang-ngay-cua-nhung-lanh-dao-thanh-cong-nhat-the-gioi/76/15124509.epi