Saturday, September 28, 2013

Người Nhật nổi tiếng thế giới về lòng biết ơn

Người Nhật nổi tiếng thế giới về lòng biết ơn

Tôi còn nhớ hình ảnh các cô gái Nhật giơ cao tấm biển “To our friend around the world, thank you for your support" và chạy quanh sân vận động sau khi vô địch World Cup bóng đá nữ để cảm ơn thế giới giúp đỡ họ trong những năm thiên tai.

Ông  Ito Junichi, CEO của World Link Japan từng nhận xét thế này về người Việt: “Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp. Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng tiện lợi, nhà có điều hòa.”
Về người Nhật, ông cho rằng: “Ở Tokyo, trường đại học nổi tiếng nhất là Đại học Tokyo. Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc đầu tiên họ phải làm là dọn dẹp nhà vệ sinh, cắt vé. Họ phải học lao động bằng chân tay. Họ phải trải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Theo tôi, việc người trẻ không tôn trọng những người lao động chân tay là khuyết điểm rất lớn của xã hội”.
Ý của ông, người trẻ trong xã hội Việt Nam không biết trân trọng đóng góp cho xã hội của những người lao động chân tay.
Tôi còn nhớ người sáng lập Toyota cũng từng nói "Bí quyết của tôi là Hardwork (làm việc hết mình), Lòng biết ơn và Tinh thần phục vụ". Hardwork và tinh thần phục vụ thì ai cũng biết là nó có ích cho người làm doanh nghiệp, nhất là có ích cho khách hàng. Còn tại sao lại là lòng biết ơn khi mà nhiều người vẫn giàu nhờ bản chất trở mặt, bản chất chạy theo lợi nhuận mà quên đi rất nhiều thứ, thì có lẽ không phải ai cũng hiểu.
Trong cuộc vận động đăng cai Olympic vừa rồi, nước Nhật đã thắng. Họ thắng vì đã làm an tâm IOC về việc có thể kiểm soát được tình hình nhà máy điện Fukushima, vì họ có đủ tiềm năng tài chính tổ chức Olympic, vì họ có nền thể thao sạch (chưa từng một lần có vận động viên bị phát hiện dính Doping). Bên cạnh đó họ muốn Olympic sẽ mang lại niềm tin, giấc mơ cho những đứa trẻ vượt qua thảm họa sóng thần khủng khiếp hai năm trước…
Nhưng với tôi, điều ý nghĩa nhất cho dù không phải quan trọng nhất với IOC là họ muốn tổ chức một sự kiện đặc biệt để tri ân thế giới, tri ân những nước đã giúp đỡ họ trong lúc khó khăn. Tôi còn nhớ hình ảnh các cô gái Nhật giơ cao tấm biển “To our friend around the world, thank you for your support” (Xin cảm ơn tất cả sự ủng hộ của các bạn khắp nơi trên thế giới dành cho chúng tôi) và chạy quanh sân vận động sau khi vô địch World Cup bóng đá nữ để cảm ơn thế giới đã giúp đỡ họ trong những năm thiên tai. Trong lúc vinh quang, họ không quên hai tiếng cảm ơn.
Điều cốt lõi mà Larry Senn nhắc đến trong cuốn sách best seller “Up the Mood Elevator” không phải là sự vui vẻ hay sự thông thái... mà là yếu tố tinh thần giúp con người sống tốt nhất, hạnh phúc nhất và lòng biết ơn (grateful). Theo từ điển Oxford, lòng biết ơn (hay sự trân trọng) là cảm giác chịu ơn ai đó khi người ta đối xử tốt với mình hoặc làm những gì mình nhờ vả.
Còn nhớ năm ngoái, một năm sau thảm họa động đất, 500 em nhỏ từ vùng đất bị sóng thần tàn phá đã cùng nhau hát bài “Arigato” để tri ân thế giới, một hình ảnh giàu tính giáo dục và nhân văn.
Tôi chợt nghĩ một chút về lịch sử, về nền hòa bình mà những Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm… đã ngã xuống với mong ước có được nó.Thế giới không quên Newton, Einstein, Gauss... nhưng có thể nhiều bạn ở Việt Nam chỉ nhớ Tạ Quang Bửu khi tình cờ vào đọc sách thư viện, Lê Văn Thiêm đã từng đoạt một giải thưởng nào đó hay Tôn Thất Tùng chắc chắn là một người nổi tiếng…
Người Nhật không đi giảng đạo đức suông cho người khác, tôi nghĩ cái cốt lõi của họ là kết hợp đạo đức với lợi ích vật chất trong một tầm nhìn dài hạn và biết ơn người khác không chỉ là vấn đề đạo đức mà chính là một tầm nhìn dài hạn.
Vysa (Osaka, Nhật Bản


Khi lần đầu tiên phương Tây (chau Âu, chưa có Mĩ) tiếp xúc với người Nhật có hai điều họ ngạc nhiên tột cùng với người Nhật:
1. Họ (chỉ người Nhật) tắm gần như mỗi ngày
2. Đó là một dân tộc kỳ lạ, từ sáng sớm khi mở mắt cho đến khi đi ngủ, họ dồn hết tâm trí cho mức độ hoàn hảo trong công việc họ làm.

Saturday, September 14, 2013

Trần Đại Nghĩa

Trần Đại Nghĩa - 'ông vua' vũ khí Việt Nam

Giáo sư, viện sĩ Trần Đại Nghĩa là tên tuổi lớn trong lĩnh vực chế tạo vũ khí của Việt Nam, gắn liền với những sản phẩm nổi tiếng trong lịch sử kháng chiến như đạn Bazoka, súng SKZ hay các loại bom bay có sức công phá mạnh.

Giáo sư, viện sĩ Trần Đại Nghĩa. Ảnh: Vast.ac
Giáo sư, viện sĩ Trần Đại Nghĩa. Ảnh: Vast.ac
Những ngày qua, tại các viện, trung tâm nghiên cứu khoa học và quê hương Vĩnh Long của giáo sư Trần Đại Nghĩa diễn ra nhiều hoạt động nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông (13/9/1913-13/9/2013). Ông có tên thật là Phạm Quang Lễ, sinh ra ở Vĩnh Long và mồ côi cha từ khi 6 tuổi. Trước khi từ giã cõi đời, cha ông căn dặn người thân phải cố gắng cho ông ăn học đến nơi đến chốn để giúp nhà và giúp đời.
Chị gái của ông đã phải bỏ học để cùng mẹ làm lụng nuôi Phạm Quang Lễ được đến trường. Ông lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và chị gái. Với tư chất thông minh vượt trội, sau khi kết thúc Đệ nhất cấp trường tỉnh Mỹ Tho, ông lên Sài Gòn theo học trường Trung học Pétrus Ký nổi tiếng, bây giờ là trường THPT Lê Hồng Phong. 
Giữa năm 1933, ông thi đỗ đầu hai bằng tú tài của cả Việt và Pháp. Nhưng vì nhà nghèo, không có tiền ra Hà Nội để học tiếp, Phạm Quang Lễ quyết định đi làm để giúp mẹ, giúp chị và nuôi chí chờ thời cơ.
Năm 1935, ông du học Pháp và sau những năm tháng học tập cần cù, với trí thông minh và nghị lực cao, Phạm Quang Lễ đã nhận được cùng lúc ba bằng đại học: Kỹ sư cầu đường, kỹ sư điện và cử nhân toán học. Sau đó ông học lấy tiếp bằng Kỹ sư hàng không, bằng của Trường mỏ và Đại học bách khoa.
Trong 11 năm du học ở nước ngoài, ông đã âm thầm nghiên cứu kỹ thuật, công nghệ và hệ thống tổ chức chế tạo vũ khí. Năm 1946, Phạm Quang Lễ theo Hồ Chủ tịch trở về quê hương. Tên Trần Đại Nghĩa là do Bác đặt cho ông năm đó để dễ dàng hơn trong hoạt động cách mạng. Đây cũng là cái tên đã đi vào lịch sử ngành chế tạo vũ khí của Việt Nam.
Đạn Bazoka
Tháng 11/1946, ông và các đồng nghiệp đã bắt tay nghiên cứu chế tạo súng chống tăng dựa theo mẫu Bazoka của Mỹ. Công việc không dễ dàng, thất bại liên tiếp nhưng đã không khiến ông nản chí. Cuối cùng, tháng 2/1947, cuộc thử nghiệm Bazoka thành công. Mức đâm xuyên của đạn vừa chế tạo đạt độ sâu 75 cm trên tường gạch, tương đương đạn Bazoka do Mỹ chế tạo. Vũ khí mới xuất hiện đã khiến quân Pháp hoang mang. 
[Caption]
Súng bazoka 40 mm do Quân giới Việt Nam sản xuất năm 1947 trang bị cho bộ đội chiến đấu trong Chiến dịch Việt Bắc. Ảnh: VinhlongOnline.
Ngày 3/3/1947 đã trở thành một mốc son của ngành Quân giới Việt Nam trong việc chế tạo khí tài, khi đạn Bazoka góp phần bẻ gẫy cuộc tấn công của địch ở vùng Chương Mỹ, Quốc Oai (Hà Tây cũ).  Trong chiến dịch Thu Đông năm 1947, Bazoka còn bắn chìm cả tàu chiến Pháp trên sông Lô. Sau này, Cục Quân giới tiếp tục sản xuất hàng loạt đạn Bazoka với tầm xa tới 600 m và phạm vi sát thương 50 m. 
Súng SKZ 
Sau đạn Bazoka, những năm 1948 - 1949, ông Trần Đại Nghĩa và các đồng nghiệp trong Cục Quân giới bắt đầu nghiên cứu và chế tạo loại súng có sức công phá mạnh - súng không giật SKZ. Đây là dòng vũ khí hiện đại, mới xuất hiện lần đầu trong trận quân Mỹ đổ bộ lên đảo Okinawa của Nhật Bản hồi cuối chiến tranh thế giới thứ hai.
SKZ là loại súng hạng nặng có trọng lượng 20 kg, đầu đạn lõm, dùng để bắn vào những pháo đài kiên cố của địch, đầu đạn xuyên thủng bê tông dầy. SKZ Việt Nam xuất trận lần đầu trong trận Phố Lu, đánh phá nhiều lô cốt địch. Năm 1950, tại chiến trường Nam Trung Bộ, trong một đêm, với loại súng không giật này ta đã loại bỏ 5 đồn giặc. Địch hoảng sợ tháo chạy khỏi hàng loạt đồn bốt khác. 
Bom bay 
Bom bay do Quân giới Việt Nam sản xuất 3/1948.
Bom bay do Quân giới Việt Nam sản xuất 3/1948. Ảnh: VinhlongOnline.
Để có thể đánh đòn chí mạng vào các điểm co cụm của địch, Trần Đại nghĩa tiếp tục nghiên cứu chế tạo loại bom bay tương tự loại V1, V2 của Đức. Sau đó ông đã tạo ra loại bom bay được cho là có sức tấn công chẳng kém gì so với V1, V2. Ngoài ra, ông cũng tạo ra thành công loại tên lửa nặng 30 kg có thể đánh phá các mục tiêu ở cách xa 4 km. 
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Trần Đại Nghĩa đã góp phần to lớn trong cuộc chiến chống máy bay B-52 , phá hệ thống thủy lôi của địch và chế tạo những trang thiết bị đặc biệt cho Bộ đội Đặc công. "Ông vua" vũ khí của Việt Nam Trần Đại Nghĩa mất chiều ngày 9/8/1997 và tên tuổi của ông luôn gắn liền với lịch sử ngành quân giới Việt Nam. 
Hương Thu

Thursday, September 12, 2013

Alex Fer

Tôi thường là người đầu tiên đến sân tập vào buổi sáng. Nhưng những năm cuối của sự nghiệp cầm quân, nhiều thành viên trong ban huấn luyện còn đến sớm hơn tôi.

Tôi từng thấy Ronaldo, Beckham, Giggs, Scholes luyện tập hàng giờ liền. Họ biết rằng trở thành cầu thủ của Manchester United không phải là điều dễ dàng.”

Cá tình của HLV phải mạnh hơn cầu thủ, dù cho đó có là ngôi sao"

Truyền tải thông điệp đúng lúc

“Không ai thích bị chỉ trích. Đối với con người, không có gì tốt hơn khi được nghe: Làm tốt lắm. Tôi nghĩ đó là những từ hay nhất mà người ta đã nghĩ ra. Tuy nhiên thỉnh thoảng bạn cần chỉ ra những khuyết điểm khi các cầu thủ không đáp ứng được yêu cầu. Vì vậy, chỉ trích rất quan trọng. Tôi thường làm điều đó ngay sau trận đấu. Tôi không đợi đến thứ hai khi mọi thứ đã xong xuôi. Những buổi nói chuyện trước trận của tôi thường mang lại niềm tin cho học trò. Giữa trận, tôi có 8 phút để truyền tải thông điệp, nó rất quan trọng. Mọi chuyện rất dễ dàng khi đội bóng giành chiến thắng, nhưng nếu thua trận, bạn phải tạo ra ảnh hưởng. Nỗi sợ hãi là điều tôi muốn mang lại, nhưng không nên làm quá. Nếu cầu thủ suốt ngày cứ sống trong sợ hãi, họ sẽ chơi không tốt. HLV phải đóng nhiều vai tùy vào tình huống. Lúc là bác sỹ, lúc là thầy và có thể là cha.”

Không bao giờ dừng việc cập nhật
“Khi tôi bắt đầu nghề này, không có người đại diện cầu thủ, truyền thông cũng không đánh giá cầu thủ như những ngôi sao điện ảnh. Các sân vận động ngày càng được nâng cấp, mọi thứ trở nên hoàn chỉnh hơn và khoa học thể thao trở thành công cụ đắc lực để chuẩn bị cho các trận đấu. Những ông chủ ở Nga, Trung Đông và những vùng khác đổ tiền vào bóng đá, đặt áp lực lên các HLV. Mọi thứ đã thay đổi rất nhanh. Vì vậy, cập nhật thông tin liên tục là một bí quyết thành công".

Một buổi chiều ở Aberdeen, tôi thảo luận với trợ lý của mình, người đã chỉ ra rằng tôi không cần lúc nào cũng ra sân hướng dẫn các buổi tập. Lúc đầu tôi không đồng ý với quan điểm đó nhưng thực tâm tôi biết cậu ta nói đúng. Vì vậy, tôi đã ủy quyền hướng dẫn một số buổi tập lại cho trợ lý.